Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 1173

Cập nhật lúc: 2026-02-22 15:03:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hừ, cô nghĩ rằng những lời ma quỷ sẽ tin chứ?

 

Ông thu nhận chẳng qua là để bù đắp lầm g-iết cả nhà mà thôi, ông đang chuộc tội!

 

Hơn nữa... chính là cố ý đấy~ Cái tên ngốc Mục Vũ Thần đó đến tận bây giờ vẫn thực vùng !

 

gia nhập tiểu đội của , tiềm phục bên cạnh , chính là để g-iết ch-ết đấy, Hề Hề nhỏ bé ~ Đáng tiếc quá...

 

đáng tiếc cô là đàn ông đó để tâm, nếu chừng chúng còn thể trở thành bạn đấy..."

 

“Sao cô thể nghĩ như ?"

 

Tô Hề nén đau đớn thẳng Thẩm Kiều, đôi mắt đen láy dường như xuyên qua đôi mắt để thấu tận đáy lòng đối phương.

 

“Thẩm Kiều, thực tình cảm , nhất định là tình cảm ?

 

Khụ khụ... con thể tình cảm , đặc biệt là ông nuôi nấng cô từ nhỏ.

 

Hai tuy quan hệ huyết thống, nhưng mười mấy năm sớm tối bên như , chẳng lẽ cô thực sự cảm nhận sự che chở của ông ?

 

Tại ông ngăn cản hai gia nhập cảnh sát, trong lòng cô rõ hơn ai hết!"

 

“Câm miệng!"

 

Thẩm Kiều mất kiên nhẫn nhặt cây roi từ bên cạnh lên, quất mạnh xuống Tô Hề.

 

“Chát!

 

Chát!

 

Chát!"

 

Từng vệt đỏ xuất hiện làn da trắng nõn, Thẩm Kiều như hả giận mà gầm lên:

 

“Cô câm miệng cho !

 

Cô thì hiểu cái gì?

 

, cô từng trải qua những chuyện từng trải qua, cô lấy tư cách gì mà ở đây lời đao to b.úa lớn?"

 

“Khụ khụ...

 

Thừa nhận , Thẩm Kiều, cô buông bỏ ."

 

“Ha ha ha ha ha ha!!!"

 

Thẩm Kiều đột nhiên quăng roi da ngửa mặt lên trời lớn vài tiếng, đôi mắt cô đỏ ngầu, khi Tô Hề nữa thế mà mang theo vài phần điên cuồng.

 

“Tô Hề!

 

Cô sai , cô sai !

 

hận ông , thậm chí hận ông thấu xương!

 

Chính vì ông nuôi nấng nên mới hận ông !

 

Những năm nay từng giây từng phút đều hận thể đích g-iết ch-ết ông !

 

Mà khu vực ở nước Mian cho cơ hội , cho cơ hội tay!

 

cha sai , ông thì gì?

 

Ông chẳng qua là kiếm thêm nhiều tiền, cho trai một cuộc sống hơn mà thôi, ông thì gì?"

 

Chương 999 Tối tăm thấy mặt trời

 

“Phập phập phập phập..."

 

Lại là mấy cây kim bạc đ-âm , thế mà đ-âm thẳng về phía l.ồ.ng ng-ực!

 

Đau!

 

Là loại đau đớn truyền từ tim khắp tứ chi cuối cùng chảy trong não!

 

Là loại đau đớn khiến tinh thần hoảng loạn, suýt chút nữa là ngất !

 

“Nếu ông thực sự yêu cô... thì tuyệt đối sẽ mạo hiểm những việc phạm pháp, khụ khụ... thì tuyệt đối sẽ đặt tình cảnh nguy hiểm!"

 

Giọng của Tô Hề chút yếu ớt, liên tiếp chịu vài roi kim bạc đ-âm khiến đại não cô lúc chút hỗn loạn.

 

Cô ánh mắt hoảng hốt về phía Thẩm Kiều, trong lúc mơ hồ cô dường như thấy quanh hốc mắt Thẩm Kiều đang rưng rưng nước mắt...

 

lầm ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1173.html.]

 

Một Thẩm Kiều điên loạn thể chứ?

 

sẽ , cô thậm chí còn sẽ vì bắt mà vui mừng.

 

Bởi vì trong mắt Thẩm Kiều, chính là điểm yếu của Mục Vũ Thần, là quân cờ thể đ-ánh bại đối phương.

 

Chớp chớp mắt cố gắng cho suy nghĩ tỉnh táo hơn một chút, cô nỗ lực ngẩng đầu Thẩm Kiều, dường như xác nhận xem đối phương thực sự đang rơi lệ .

 

tầm thực sự quá mờ mịt...

 

Nước mắt sinh lý chảy vì đau đớn che phủ mắt Tô Hề, thứ mắt đều trở nên đục ngầu rõ ràng.

 

“Ha ha ha... ha ha ha ha..."

 

Thẩm Kiều lớn, tiếng ngửa đầu của cô mới tê tâm liệt phế .

 

“Vì cho ?

 

, là vì cho !

 

Tô Hề, cô đúng đấy... ha ha ha, những gì ông những năm nay đều là vì cho !

 

Ông g-iết ch-ết cha của cũng là vì cho !

 

Ông khiến suýt chút nữa lưu lạc đầu đường xó chợ cũng là vì cho !

 

Chỉ vì ông nuôi nấng , cho nên... cho nên tất cả những gì đây đều thể xóa bỏ.

 

Mục Vân Thiên...

 

Mục... thật..."

 

Những lời phía giọng nhỏ, gần như là lẩm bẩm, cộng thêm lúc Tô Hề vốn chút thần trí tỉnh táo, cho nên cho dù hai cách gần như , cô cũng rõ lời Thẩm Kiều phía .

 

“Cô gì..."

 

Tô Hề ánh mắt vô thần về phía Thẩm Kiều, nhưng nhận bất kỳ lời đáp nào.

 

Im lặng một lát, Thẩm Kiều lúc mới bên cạnh Tô Hề xổm xuống.

 

xoay Tô Hề , đó giật mạnh quần áo xuống phía ——

 

“Xoẹt..."

 

Một mảng lớn làn da trắng mịn lộ , đó còn mấy vết roi đậm nhạt đồng nhất, nhưng phần lớn vết thương nghiêm trọng đều ở phía , vì chỗ trái trông sạch sẽ hơn nhiều.

 

Thẩm Kiều rút kim bạc , ngón tay lạnh lẽo mơn trớn tấm lưng của Tô Hề, lên tiếng chút bệnh hoạn:

 

“Tô Hề...

 

thấy cô đúng đấy, ông chắc là để tâm đến , nếu sẽ nuôi lớn đến nhường .

 

Thế nhưng..."

 

chuyển giọng, kim bạc đ-âm mạnh lưng Tô Hề.

 

“Thì ?

 

Chính vì như , nên mới loại bỏ nơi yếu đuối nhất trong lòng...

 

Cho nên Hề Hề nhỏ bé, đừng trách .

 

Có trách thì chỉ thể trách mạng cô , để Mục Vũ Thần trúng cô."

 

“Cô đến để cứu cô, tại bắt sớm một chút, còn mất công định kế hoạch lớn như !"

 

Câu hỏi của Tô Hề khiến Thẩm Kiều như thấy chuyện gì đó mà “phụt" một tiếng thành tiếng, động tác tay cô dừng , :

 

“Cô trò chơi mèo vờn chuột chứ, cô thấy con mèo nào lên c.ắ.n ch-ết chuột ngay ?

 

Chúng đương nhiên là thích cảm giác khoái lạc khi trêu chọc con mồi ~ Hề Hề nhỏ bé, khi cô tưởng rằng về phía cô cùng cô giải cứu khu vực nhưng đột nhiên c.ắ.n ch-ết, cảm giác ... thú vị ?

 

Ha ha ha ha, cứ để Mục Vũ Thần cô chịu đựng sự giày vò ở đây, đây chính là bước trả thù đầu tiên của đối với !"

 

Trò chơi mèo vờn chuột...

 

Hì hì, Tô Hề lạnh trong lòng, cô thể trò chơi chứ?

 

Trước đây cô cũng ít chơi qua...

 

Chỉ là ngờ một ngày chuyện như rơi xuống đầu .

 

 

Loading...