“Xem những lời đó chẳng qua là để xua tan sự nghi ngờ của mà thôi, sự tin tưởng của Ôn Tả Đăng thì còn cần thêm một liều thu-ốc mạnh nữa.”
“Được, ."
Tô Hề xong liền đóng c.h.ặ.t cửa sắt .
“Rầm..."
Cánh cửa sắt vốn gỉ sét tác động của lực chấn một lớp bụi đất, phát âm thanh dữ dội vang vọng ngừng trong địa lao ...
“Tự xuống , cô chắc là động thủ chứ?"
Tô Hề từ cao xuống Thẩm Kiều, những lời thốt chứa nửa phần tình cảm, cứ như thể bọn họ từng quen .
Chỉ qua một ánh mắt, Thẩm Kiều liền hiểu rõ dụng ý của Tô Hề.
“Hì hì, Tô Hề, dù chúng cũng từng quen một thời gian, cô chắc chắn đối xử với như ?
Ở đây khác, chỉ hai chúng , cô thể cần t.r.a t.ấ.n mà!"
Thấy Thẩm Kiều phối hợp, Tô Hề cũng lạnh phối hợp lên tiếng:
“Thẩm Kiều, cô ở bên cạnh ông chủ Hắc vùng bấy nhiêu năm nay, chẳng lẽ còn rõ tính cách của ông chủ Hắc ?
Khu công nghiệp đối đãi với cô tệ chứ, cô mà phản bội khu công nghiệp, ngay cả một kẻ mới đến như cũng bằng ?
Sao nào, lòng vẫn hướng về phía cảnh sát bên !"
Nói xong, Tô Hề đột nhiên vung tay nhấn Thẩm Kiều xuống ghế, ngay đó, vô sợi tơ vàng từ trong tay cô bay , trói c.h.ặ.t lấy c-ơ th-ể Thẩm Kiều, sợi thậm chí còn cứa sâu da thịt, rỉ từng tia m-áu.
Tô Hề dường như thấy, xoay chọn lấy một chiếc kim châm tẩm nước muối trong nhiều dụng cụ bên cạnh.
Chiếc kim châm dày vài milimet, nhưng phần đầu cực kỳ sắc bén, trông vẻ như thể c.h.é.m sắt như c.h.é.m bùn .
“Hôm nay mang nhiệm vụ đấy, nếu thành ông chủ Hắc sẽ trách tội đấy nhé~ Thẩm Kiều, trách thì trách đây cô tay với quá tàn độc , trách ai .
Bây giờ mà... chẳng qua là sự báo thù đối với cô mà thôi."
Tô Hề nghịch những chiếc kim châm trong tay nghiêng đầu khẽ hỏi:
“Nói cho , là ai phái cô tới đây?
Mục đích vùng ở đây của cô là gì?
Trong khu công nghiệp rốt cuộc còn bao nhiêu nội gián nữa?
Hôm nay nhất là cô nên thành thật khai báo cho , còn thể nương tay một chút."
“Không ai phái tới cả, cô cũng đấy, thực chất là vì cứu trai nên mới vùng ở đây!
Còn về việc cảnh sát gì đó, tất cả đều là do các phán đoán mà thôi.
tới đây là vì tìm và báo thù, căn bản hề cái gọi là cấp gì hết!"
“Phập..."
“Á!!!
“
Giữa ngữ khí quật cường của Thẩm Kiều, Tô Hề trở tay đ-âm kim châm , một tiếng thét t.h.ả.m khốc tức thì vang lên, vô cùng rợn trong địa lao tĩnh mịch .
Chiếc kim châm mang theo nước muối đ-âm ng-ực của Thẩm Kiều, cách tim xa nên một cơn đau thấu xương, kết hợp với nước muối, cảm giác đau đớn nơi vết thương khiến bủn rủn.
Mấu chốt là loại kim châm như thế sẽ c-ơ th-ể chảy m-áu ngoài, nhưng t.r.a t.ấ.n thì vô cùng đau đớn.
“... ai cả!
Không ai chỉ thị hết!"
Ánh mắt Thẩm Kiều Tô Hề mang theo những giọt nước mắt do phản ứng sinh lý, ngũ quan vốn dĩ xinh quyến rũ lúc cũng nhăn nhó thành một cục.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1161.html.]
“Hừ, còn cứng miệng !
xem là cái miệng của cô lợi hại là đạo cụ trong tay lợi hại!"
Ngay đó, Tô Hề nhanh ch.óng đ-âm thêm ba kim nữa, mỗi một kim đều đ-âm những nơi khiến sống bằng ch-ết.
Đó là đỉnh đầu, là cổ, là ngón tay, là khớp xương!
Mỗi một nơi đều khiến Thẩm Kiều tiếng gào thét ngớt, tiếng thét t.h.ả.m thiết cái cao hơn cái , chấn động đến mức khiến tai của Tô Hề ở gần nhất cũng phát tê.
Chương 989 Giám thị
“Vẫn chịu ?"
Tô Hề tiến gần Thẩm Kiều, bóp lấy mặt cô bắt cô thẳng .
Lúc Thẩm Kiều sớm mồ hôi lạnh đầy mặt, bờ môi đều vô thức run rẩy, ánh mắt cũng chút rệu rã...
Dường như chút đành lòng, bàn tay Tô Hề buông thõng bên sườn dùng sức nắm c.h.ặ.t, cô từng chữ một:
“Làm như , đáng ?
Thẩm Kiều... đáng !"
Một câu mang hai ý nghĩa.
Câu chỉ là hỏi ngoài mặt rằng cô c.ắ.n răng thì đáng , thực chất là ý nghĩa mà chỉ hai mới hiểu.
Tô Hề hỏi cô , vì cứu tất cả , mà chịu đựng những nỗi khổ cực , như , thực sự đáng ?
“Khụ... khụ khụ... cô... cô cảm thấy thế nào?"
Thẩm Kiều dữ dội ho khan mấy tiếng, trả lời mà hỏi ngược Tô Hề.
Đôi mắt câu hồn đoạt phách của cô lúc mất vẻ quyến rũ, đó là sự kiên định mà hiểu nổi.
Dù hai bàn bạc , Tô Hề cũng vẫn khỏi thắc mắc vì đôi mắt .
“Cô hận ?
Rất hận ông chủ Hắc ?"
Giống như là lệ thường, Tô Hề dùng dư quang liếc tên lính canh cách đó xa hỏi.
“ tuy hận ông chủ Hắc, nhưng hận cô.
Tô Hề... khụ khụ, hy vọng một ngày nào đó nếu cô cũng vị trí của ...
Cô cũng thể giống như , đừng oán hận bất kỳ ai, hãy luôn tin tưởng ánh sáng trong lòng ."
Đây là thứ hai trong ngày hôm nay Thẩm Kiều những lời khiến hiểu nổi ...
Tô Hề cũng nghĩ nhiều, chỉ coi lời ẩn ý của Thẩm Kiều là việc phận vùng của cô là vì tin tưởng cảnh sát, tin tưởng quốc gia.
“Hừ, bọn họ đối đãi với cô đến , khiến cô ngay cả khi rơi cảnh hiểm nghèo thế mà lòng vẫn hướng về phía bọn họ ?"
Có chút nỡ t.h.ả.m trạng của Thẩm Kiều, Tô Hề bộ hung ác phóng tất cả kim châm c-ơ th-ể Thẩm Kiều, thực chất mỗi một tấn công đều khéo léo tránh chỗ hiểm, gây nguy hiểm đến tính mạng cũng đến mức cực kỳ đau đớn.
Ít nhất để Thẩm Kiều kiên trì tiếp vẫn là vấn đề gì...
“Á hự....
“ Thẩm Kiều rên rỉ đau đớn thốt lên.
Sau đó, Tô Hề giơ tay dùng sức đ-ánh gáy Thẩm Kiều đ-ánh ngất cô .
“Rầm..."
Có lẽ là lực đạo quá lớn, c-ơ th-ể Thẩm Kiều khi ngất cứ thế ngã thẳng xuống mặt đất.
Thấy , Tô Hề mới bộ dạng khinh thường dậy, từ cao xuống :