Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 1160

Cập nhật lúc: 2026-02-22 15:03:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đối với sự lấy lòng của áo đen, Tô Hề chấp nhận, cô chỉ lạnh lùng đáp một câu đồng thời thăm dò một chút.”

 

“Dạ , phòng giam của con khốn phản bội sắp xếp ở tận cùng bên trong, ngay cả con ruồi bay cũng đừng hòng bay ."

 

“Ừm, thì ."

 

Nghe xong, lông mày Tô Hề dễ nhận mà nhíu .

 

Tận cùng bên trong ....

 

Xem Thẩm Kiều chịu khổ .

 

Thời gian tiếp theo, mấy im lặng suốt dọc đường.

 

Bên trong địa lao là một màn âm u, dường như là bóng tối vĩnh hằng trong vực sâu, chỉ ánh lửa yếu ớt nhảy nhót vách đ-á, chiếu sáng môi trường xung quanh.

 

Toàn bộ hành lang vách trong trơn trượt, khí nồng nặc mùi ẩm mốc và thối rữa.

 

Vách đ-á đỉnh đầu thô ráp gồ ghề, toát vẻ lạnh lẽo cứng nhắc, dường như đang kể lể về sự im lặng vô tận và dấu vết của thời gian.

 

Một luồng gió lạnh từ thổi tới, kèm theo tiếng nước nhỏ giọt mơ hồ, khiến khỏi rùng .

 

Thỉnh thoảng còn thể thấy tiếng dây xích kéo lê mặt đất, vang vọng trong bộ địa lao, tăng thêm một bầu khí áp bách.

 

Phía xa xa, chốc chốc truyền đến tiếng rên rỉ trầm thấp của tù nhân, giống như tiếng thở dài trong đêm tối, khiến tự chủ mà nảy sinh nỗi hoảng sợ.

 

Chủ yếu nhất vẫn là nơi bốn phía đều là tường vách, vô cùng áp bách, ở đây lâu ngày dù ch-ết thì tinh thần con cũng sẽ sụp đổ.

 

Đi sâu bên trong một chút nữa liền thấy từng dãy phòng giam, những song sắt xung quanh gỉ sét loang lổ, nhưng vẫn kiên cố như cũ, dường như đang lặng lẽ kể những câu chuyện từng xảy ở nơi .

 

Sau khi bước khỏi gian áp bách , mấy tới một gian rộng lớn lòng đất, phòng giam ở đây nhiều hơn, ở chính giữa còn đặt đủ loại dụng cụ t.r.a t.ấ.n, giường đ-á, đó vết m-áu loang lổ.

 

Mặt đất ướt sũng, thỉnh thoảng còn thể thấy những vũng m-áu lớn, mùi m-áu tanh trong khí cũng nồng nặc hơn.

 

“Chít chít..."

 

Trong góc thỉnh thoảng còn một con chuột chạy qua, gây từng trận tiếng kêu hoảng loạn trầm thấp.

 

Ở đây, mỗi tấc đất mỗi luồng khí đều tràn ngập sự áp bách và mạng lưới khổng lồ, ngay cả thời gian cũng trở nên chậm chạp và nặng nề, chỉ bóng tối, im lặng, đau đớn và t.r.a t.ấ.n mới là chủ đề vĩnh cửu.

 

“Đã tới nơi , Tô giám đốc, chính là chỗ ."

 

Chương 988 Diễn kịch

 

“Cái gì?"

 

Tô Hề vẫn còn đang những sinh mạng sống động trong phòng giam đang dần lụi tàn, tiếng của áo đen cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.

 

Tô giám đốc, chúng tới nơi , ngài xem, chính là chỗ ."

 

Nghe , Tô Hề cảnh tượng mắt, trong lòng khỏi toát mồ hôi hột cho Thẩm Kiều.

 

Bên trong gian chật hẹp đặt một chiếc giường đ-á lạnh lẽo cứng nhắc, vách tường xung quanh treo đầy đủ loại dụng cụ, đó còn bám dính những thứ rõ là quần áo là mảnh thịt da còn sót .

 

M-áu đen khô cạn từ lâu, trong góc còn vương vãi mấy khúc xương và một bộ xương chỉ còn đầu lâu và bả vai, trông vẻ nó để đó lâu .

 

Trên mặt đất còn một chiếc giường cũ nát, bên trải một tấm chiếu cỏ mỏng manh.

 

Bên cạnh giường đ-á là một chiếc ghế gỗ cũ kỹ, ghế gỗ đặt một chuỗi còng tay bằng sắt, cả mặt trong và mặt ngoài còng tay đều một vòng gai nhọn lồi ngoài, bên còn dính những vết m-áu đen.

 

Căn phòng cửa sổ, ngoại trừ ánh đèn mờ ảo ngoài cửa thì còn ánh sáng nào khác, khiến chỉ cần thôi thấy rùng .

 

“Chính là chỗ ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1160.html.]

Tô Hề giơ tay gạt gạt cánh cửa sắt gỉ sét và trông vẻ mấy chắc chắn, nhíu mày lên tiếng:

 

“Cái nơi rách nát mà cũng đòi nhốt ?

 

Đừng để tông một cái là văng luôn đấy, đến lúc đó chạy mất thì tính cho ai.

 

thấy mấy cái ngục đ-á bên ngoài khá , là đổi chỗ khác?"

 

So với nơi , phòng giam bên ngoài rõ ràng môi trường hơn nhiều.

 

Thấy , tên đàn em áo đen vội vàng giải thích:

 

“Ngài cứ yên tâm , chỗ chắc chắn vấn đề gì , hơn nữa cách lối thoát xa nhất, chạy cũng xem cô đủ năng lực đó chứ!

 

Vả , bọn em đồng ý Tô giám đốc, là ông chủ Hắc dặn dò như đấy.

 

Chỗ là đích ông chủ Hắc chọn, bọn em dám tùy tiện đổi.

 

Hơn nữa ông chủ Hắc còn định đích tới trừng phạt con khốn phản bội đấy, vạn nhất đến lúc đó ông chủ tới thấy chỗ đúng, bọn em gánh nổi !"

 

“Đã là quyết định của ông chủ Hắc, thì cứ theo quyết định của ông chủ mà ."

 

Tô Hề nheo mắt quan sát một vòng, thầm thắc mắc:

 

“Tên Ôn Tả Đăng mà còn định đích tới đây?

 

Ngay cả mà cũng , nếu tên đàn em lỡ miệng , e rằng cô còn che mắt.”

 

Khá khen cho Ôn Tả Đăng, phòng như phòng trộm , thật là uổng phí bao nhiêu tinh thể của !

 

“Được !"

 

Nói đoạn, tên đàn em áo đen tới mặt Thẩm Kiều, túm tóc cô giật mạnh về phía một cái——

 

“Mau thôi, đừng lề mề để Tô giám đốc của chúng đợi!"

 

“Suỵt..."

 

Cảm giác đau đớn từ da đầu truyền tới khiến Thẩm Kiều hít một ngụm khí lạnh, cô vùng vẫy một chút :

 

“Buông tay , tự !"

 

“Hừ, con ranh mà còn dám phản kháng ?

 

Mẹ kiếp mày tư cách để phản kháng hả, đồ ch.ó phản bội!"

 

Tên đàn em áo đen đ-á mạnh một nhát Thẩm Kiều, trực tiếp đ-á văng cô bên trong.

 

Thẩm Kiều loạng choạng ngã nhào xuống đất, cô hai tay ôm lấy đầu gối va đ-ập đỏ ửng, một lời nào.

 

“Được , tiếp theo cứ giao cho xử lý, lui xuống ."

 

Tô Hề đúng lúc lên tiếng ngắt lời.

 

“Dạ , chuyện gì ngài cứ gọi , sẽ canh giữ ở gần đây thôi."

 

Giám thị ?

 

Đây là phản ứng đầu tiên của Tô Hề khi xong lời đối phương .

 

Nói cho là canh giữ ở gần đây để cô sai bảo, thẳng thực chất chính là đang giám thị cô!

 

Lúc đó cô để Bái Bác Thụy qua đây Ôn Tả Đăng còn giả vờ giả vịt cần, giờ thì , cài một kẻ theo dõi ngay mắt.

 

 

Loading...