Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 1147

Cập nhật lúc: 2026-02-22 15:01:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thấy đám đông đều dám hành động, Ngô Vũ chỉ cảm thấy mặt mũi như giẫm đạp t.h.ả.m hại đất.”

 

Hắn nghiến răng nghiến lợi thốt từng chữ qua kẽ môi:

 

“Tô Hề, cô tìm phó thủ lĩnh xử lý chuyện đúng ?

 

tìm!

 

thấy cô đúng là thấy quan tài đổ lệ!

 

Vừa hôm nay một vị phó thủ lĩnh đang uống ở gần đây, sẽ mời ngài qua đây để cô mở rộng tầm mắt, quy định của khu là thứ để loại tạp chủng như cô tùy tiện lợi dụng !

 

Đến lúc đó... cho dù cô quỳ xuống cầu xin , cũng sẽ cho cô cơ hội nữa!”

 

Nghe , Dương Nguyệt Nhi khó hiểu hỏi:

 

“Anh Vũ... thật sự định tìm phó thủ lĩnh tới ?

 

Chỉ là một con súc vật thôi mà, cần to chuyện như ?”

 

“Trong khu một quy định cũng buộc tuân thủ, Tô Hề xem bình thường ít nghiên cứu mấy thứ , cũng chút khôn vặt, nhưng mà...”

 

Ngô Vũ bóp mạnh miếng thịt mềm của Dương Nguyệt Nhi, :

 

“Nguyệt Nhi yên tâm, nhất định sẽ báo thù cho em, còn thù của em trai , nhất định sẽ đòi bằng sạch.

 

Vị phó thủ lĩnh mà tìm là lãnh khốc vô tình nhất trong các cấp cao, cũng là việc tàn nhẫn nhất.

 

Từng một cán bộ theo ngài nhiều năm, chỉ vì sai một chuyện vi phạm quy định của khu, mà quy định đó do chính tay ông chủ Đen đặt , kết quả ngài hành hạ đến ch-ết.

 

Trước khi ch-ết, chỉ còn một bộ xương khô, nhưng thì vẫn còn thoi thóp một thở một cách kỳ tích, chúng thực sự ám ảnh sâu sắc.

 

Cho nên...”

 

Hắn nở một nụ với Dương Nguyệt Nhi, xoay về phía cửa lớn:

 

“Yên tâm , nhất định sẽ khiến cô sống bằng ch-ết!”

 

“Các , đều trông chừng cô cho kỹ!

 

Đừng để cô giở trò gì nữa, về ngay.”

 

Mãi cho đến khi bóng dáng Ngô Vũ biến mất trong sảnh lớn u ám, Dương Nguyệt Nhi mới đến bên cạnh Tô Hề, đắc ý :

 

“Ha ha ha, Tô Hề, ngờ chứ gì, cô cũng ngày hôm nay?

 

Đợi lát nữa vị phó thủ lĩnh đến, những ngày của cô sẽ kết thúc thôi!

 

Hôm nay sẽ cho cô hậu quả của việc đối đầu với !

 

Tô Hề, tự cao tự đại là kết quả !”

 

Vì lý do chiều cao, Tô Hề cao hơn cô nửa cái đầu, dẫn đến việc Dương Nguyệt Nhi khi chuyện ngước mặt lên.

 

Tô Hề cụp mắt liếc dáng vẻ tiểu nhân đắc chí của Dương Nguyệt Nhi, thèm đếm xỉa đến cô , trái còn thẳng đến ghế sofa bên cạnh, lười biếng tựa lưng đó.

 

Hồi lâu , cô mới thâm trầm đáp một câu:

 

“Vậy ?

 

Vậy hôm nay xem thử, cô định cho 'kết quả ' gì đây?

 

đang đợi đây, hy vọng lát nữa cô đừng thất vọng...”

 

“Cô!

 

Cô...”

 

Dương Nguyệt Nhi phát hiện mỗi đều đối phương chặn họng đến mức lắp bắp, ngoài một chữ “cô” thì thật sự thêm lời nào khác.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1147.html.]

dứt khoát tranh chấp với Tô Hề nữa, mà chỉ khinh bỉ bỏ một câu:

 

“Cô cứ đợi đấy Tô Hề!

 

Bây giờ cô còn thể giả vờ một chút, nhưng khua môi múa mép với là vô dụng thôi!

 

Để xem lát nữa cô còn nổi !”

 

Nói xong, cô hất tay kéo Hạ Lệ và những khác đến chiếc sofa đối diện canh chừng Tô Hề.

 

Điều kỳ lạ là, trong suốt thời gian , Tần Nhu vô cùng thông minh khi một lời nào, càng bất kỳ lời chỉ trích thêm dầu lửa nào đối với Tô Hề.

 

Tần Nhu là một phụ nữ thông minh, cô cái gì, và cũng giỏi ngụy trang bản .

 

lúc nào nên việc gì, lúc nào nên ẩn để lộ sự sắc sảo, điểm chính là thứ mà Dương Nguyệt Nhi cả đời cũng theo kịp.

 

Cũng chả trách ông chủ của Dương Nguyệt Nhi chính “chị em” của cướp mất, bộ não của cô phỏng chừng đều dùng để tính toán mấy chuyện nhỏ nhặt ganh ghét cả .

 

Chương 977 Cứ đợi đấy

 

“Nguyệt Nhi, hôm nay chúng như quá đáng ?”

 

Tần Nhu kéo Dương Nguyệt Nhi, dùng giọng điệu lớn nhỏ nhưng đủ để Tô Hề thấy mà :

 

“Nếu thật sự rơi tay vị phó thủ lĩnh đó, Tô Hề chẳng là xong đời ?

 

Nghe ngài những ngón đòn hành hạ khác ghê gớm lắm, là chúng thôi ...”

 

“Thôi?

 

Tần Nhu, bây giờ cô đang giả vờ thánh mẫu với đấy ?”

 

Nghe , Dương Nguyệt Nhi đột ngột cao giọng:

 

“Lúc cô đưa đến chỗ lão Lý, nghĩ đến việc thể sẽ ch-ết chứ?

 

Nếu tại cô , thể chịu đựng t.h.ả.m cảnh đó!

 

Hừ, đây chẳng qua là 'gậy ông đ-ập lưng ông' mà thôi!

 

Tô Hề, cô trả giá đắt!”

 

“Được , đều theo cô...”

 

Dương Nguyệt Nhi chỉ nhớ chịu những khổ cực đó, chịu những thiệt thòi đó, nhưng phớt lờ nguyên nhân gốc rễ của sự việc.

 

Nếu cô kéo khác xuống nước, thì “sự đối đãi” đó vốn dĩ là thứ cô gánh chịu, thể khiến Vương Giai Di chịu khổ?

 

“Đám Vương Giai Di chẳng luôn coi Tô Hề là đầu ?

 

Lần xem thử, Tô Hề, hai đứa tụi nó còn nhảy nhót mấy ngày!”

 

Dương Nguyệt Nhi cũng quên Vương Giai Di và Trần Nhược Linh luôn đối đầu với , dự định khi xử lý xong Tô Hề sẽ xử lý nốt hai con thí .

 

Thời gian chờ đợi dài, Tô Hề nhàn rỗi tựa ghế sofa nhắm mắt dưỡng thần, hiện tại cô tâm trí để tốn sức cãi với Dương Nguyệt Nhi.

 

Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, đối với Tô Hề thì trôi qua nhanh.

 

Dương Nguyệt Nhi thì khác, chốc chốc cô ngó phía cửa, chỉ sợ Ngô Vũ mời vị phó thủ lĩnh tới.

 

Phải rằng hôm nay cô mới khó khăn lắm mới gặp cơ hội như , bình thường Tô Hề đến đây, thể bỏ lỡ chứ?

 

Đây là địa bàn của Ngô Vũ, Dương Nguyệt Nhi thể nhân cơ hội đưa Tô Hề chịu phạt.

 

Nếu đợi về ký túc xá, cô thật sự đ-ánh đối phương...

 

Hơn nữa cơ hội nghìn năm một , chắc gặp !

 

Nghĩ đến việc khi bắt Dương Nguyệt Nhi cũng là muôn vàn sủng ái trong căn cứ, ngay cả khi đến khu , ngoại trừ đầu tiên nhục mạ, thì cũng may mắn gặp Ngô Vũ.

 

 

Loading...