Mạt Thế Nghịch Tập: Nữ Phụ Vừa Kiều Diễm Vừa Sắc Sảo - Chương 1091

Cập nhật lúc: 2026-02-22 14:53:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đừng...

 

đừng!

 

, sai ...

 

đừng đưa ..."

 

Người đàn ông đó lẽ cũng hậu quả tiếp theo của , đưa xuống thì hầu như chỉ con đường ch-ết!

 

Hắn ngừng van xin, dập đầu, nhưng vẫn nương tay lôi .

 

Trong nhất thời, bầu khí sân vô cùng nặng nề.

 

Tất nhiên, nặng nề là những “con heo con" tội nghiệp , còn những tên cấp cao khác thì giống như khán giả đang thưởng thức buổi biểu diễn ghê tởm .

 

trải qua nhiều chuyện, nhưng khi Tô Hề thấy cảnh , cô vẫn khỏi cảm thấy lạnh sống lưng.

 

Cái đau là kiểu chỉ cần liếc một cái thôi cũng thấy da đầu tê dại, vẻ m-áu thịt be bét đó khiến c-ơ th-ể con vô thức lùi .

 

Đây là cơ chế tự bảo vệ và tín hiệu do não bộ phát , trừ khi là kẻ ác cực độ hoặc quen với cảnh tượng , nếu chẳng ai là kinh hãi cảnh tượng như .

 

Tô Hề chỉ cảm thấy ngón tay dường như cũng xuất hiện cơn đau ảo, lòng bàn tay bủn rủn, lông mày cũng vô thức nhíu .

 

Cô liếc Thẩm Kiều một cái, phát hiện đối phương mà mặt cảm xúc xem hết cả quá trình, ở giữa còn thỉnh thoảng vài câu với bên cạnh.

 

Chẳng hiểu , trong lòng Tô Hề dâng lên một cảm giác đau buồn...

 

đang đồng cảm với sự tê liệt của Thẩm Kiều là gì, cô chỉ cảm thấy Thẩm Kiều vốn nên như .

 

Có lẽ cảnh tượng thế Thẩm Kiều sớm thấy qua nhiều , dù trong lòng gợn sóng đến , cô cũng thể biểu hiện ngoài.

 

Trong lúc suy nghĩ, Uông Lỗi lôi kéo Mạnh Hân đến bên cạnh chuồng ch.ó.

 

Chuồng ch.ó lớn, chui khiên cưỡng.

 

Muốn thì quỳ bò chui bên trong, hơn nữa c-ơ th-ể ở trong chuồng căn bản cách nào duỗi , chỉ thể co quắp nghiêng hoặc bò như ch.ó ở trong đó.

 

“Biết điều thì tự cho tao, đừng ép tao tay!"

 

Uông Lỗi ấn đầu Mạnh Hân ép xuống đất, đó đẩy cô về phía cửa chuồng.

 

“Ư... ... chui... chui là chứ gì... lời..."

 

Mạnh Hân lúc rõ ràng hành cho sợ , cô thật sự ch-ết, nhưng tình cảnh mắt mà ngay cả quyền kiểm soát c-ái ch-ết của chính cũng !

 

Bây giờ đôi tay cô m-áu thịt be bét, gió nhẹ thổi qua cũng đau đến mức run rẩy, huống chi còn bò để chui chuồng ch.ó.

 

Cái đau thấu tim đó, chỉ nghĩ thôi khiến bắt đầu bủn rủn tay chân.

 

Tô Hề gương mặt nhỏ nhắn nhăn nhó cả , đôi mắt vô thần của Mạnh Hân mà cảm thấy một hồi thổn thức.

 

Cô phát hiện mỗi khi Mạnh Hân đau đến mức sắp ngất , Uông Lỗi luôn dội một chậu nước đ-á cho cô tỉnh , đó thứ cô đối mặt là hình phạt nghiêm trọng hơn.

 

Nếu ngay cả nước đ-á cũng dội tỉnh , thì Uông Lỗi sẽ lấy từ bên cạnh một cây kim công thức gì đó rõ, đ-âm một nhát c-ơ th-ể Mạnh Hân.

 

Kỳ lạ là, chỉ cần tiêm mũi kim , quá ba phút Mạnh Hân chắc chắn sẽ tỉnh .

 

Phương pháp tàn nhẫn , dù sống qua hai kiếp Tô Hề cũng từng thấy bao giờ.

 

“Vậy thì nhanh lên, đừng lề mề!"

 

Nói xong, Uông Lỗi thiếu kiên nhẫn đ-á một cái Mạnh Hân đang bò mặt đất, thúc giục cô nhanh chân lên.

 

Mạnh Hân cứ thế nhịn cơn đau dữ dội từng chút từng chút một chui chuồng ch.ó.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1091.html.]

cửa chuồng ch.ó thật sự quá nhỏ, cô tốn bao nhiêu sức lực mà cũng mới chỉ chui một nửa, đến phần hông thì trực tiếp kẹt .

 

“Bảo mày nhanh lên, mày cứ lề mề ở đây hả?"

 

Uông Lỗi thiếu kiên nhẫn trực tiếp lấy cây roi da gai ngược, một roi quất mạnh đùi Mạnh Hân!

 

“A..."

 

Mạnh Hân đau đớn hét lớn, cô cầu xin:

 

“Xin ... xin ... ngay đây, ngay đây..."

 

Cô cố gắng để bản trong, cảm giác đau đớn khi xương cốt ép c.h.ặ.t khiến cô tê liệt từ lâu.

 

Đôi tay cố gắng vểnh lên , cố gắng hết sức để ngón tay chạm xuống mặt đất, nhưng dù , Mạnh Hân vẫn một cách gian nan.

 

Đợi đến khi cả c-ơ th-ể cô chui trong, hai bên hông và đùi cạo một lớp da, m-áu chảy đầm đìa...

 

“Hừ, lề mề chậm chạp."

 

“Rầm!"

 

Uông Lỗi c.h.ử.i rủa đóng cửa chuồng ch.ó , Mạnh Hân cứ thế nhốt ở bên trong.

 

Cô như một con ch.ó bò trong gian chật hẹp, hai tay ôm lấy hai chân, cố gắng tìm một tư thế khiến cảm thấy thoải mái một chút.

 

Uông Lỗi liếc Mạnh Hân đang im lìm trong chuồng đến cả âm thanh cũng dám phát , vẻ đắc ý mặt là cách nào che giấu .

 

“Thấy , bảo bất kể là hạng đàn bà nào, chỉ cần đến chỗ chúng thì đều ngoan ngoãn lời.

 

Không lời?

 

Hì hì, kết cục !"

 

Câu là nhắm về phía đối diện, cũng chính là vị trí bọn Tô Hề đang .

 

Lời , những tên cấp cao lập tức hiểu ý con heo con đang dắt theo mà :

 

“Thấy con 'heo hoa' ?

 

Lo mà học hỏi quy củ cho , học mới thể khiến bản sống thoải mái hơn một chút, nếu ...

 

E là ngay cả quyền ch-ết các cũng !"

 

“Vâng... ...

 

hiểu ..."

 

Người phụ nữ bắt tới vội vàng gật đầu .

 

Cảnh tượng mắt từ sớm khiến kinh hãi tột độ, còn sinh nửa phân ý nghĩ phản kháng?

 

Dưới một hồi răn đe, những vốn dĩ còn ôm hy vọng giờ đây sớm hoảng hốt bất an, sợ tiếp theo bắt lên biểu diễn là chính .

 

Tuy nhiên chuyện vẫn xong, nhốt l.ồ.ng heo mà vẫn là bước cuối cùng!

 

Bởi vì bước tiếp theo, là ngục nước...

 

Lồng heo xuống nước , chính là cái gọi là ngục nước.

 

Uông Lỗi đầu tiên là tới l.ồ.ng, tốn chút sức lực nào nhấc nó lên, tùy tiện gọi mấy tên đàn em tới khiêng l.ồ.ng đặt chính giữa vườn hoa, đồng thời trưng bày cho tất cả xem góc ch-ết 360 độ.

 

Đám đàn em khiêng l.ồ.ng qua từng con heo con một, để họ thể rõ mồn một dáng vẻ thê t.h.ả.m của Mạnh Hân ở cự ly gần, lúc mới khiêng l.ồ.ng trở về.

 

Phía đống rơm, gian rộng lớn, làn nước ao sâu thẳm, tất cả những thứ đều lộ vẻ kỳ quái như .

 

 

Loading...