Còn đợi Tô Hề xong, biến cố đột ngột xảy ——
“Suýt..."
Một tiếng hít vang lên, chỉ thấy Thẩm Kiều đột nhiên giơ tay bóp c.h.ặ.t cổ Tô Hề.
“Xin nhé..."
Cánh tay Thẩm Kiều bóp lấy cổ Tô Hề ngày càng c.h.ặ.t, khiến cô một loại ảo giác gần như nghẹt thở.
Ngay đó bàn tay nới lỏng , một vệt đỏ liền xuất hiện cổ trắng nõn của Tô Hề, thể thấy rõ ràng!...
“Ư... chuyện gì xảy ?"
Vương Giai Di mặt đất mơ màng tỉnh , khi mở mắt nữa, cảnh tượng xung quanh đổi.
Bên cạnh còn là bờ biển bao la bát ngát, mà là căn phòng quen thuộc , bóng tối quen thuộc...
“Tô tiểu thư!
Trần tiểu thư!"
Sau khi Vương Giai Di phản ứng liền lập tức xung quanh, cố gắng tìm vị trí của hai Tô Hề.
“Đừng tìm nữa, Tô Hề tiểu tỷ tỷ của em sắp xong kìa ~"
Thẩm Kiều kiều mị từ cửa bước , tay còn xách một .
Nhìn kỹ , phụ nữ mà cô đang kẹp trong tay chính là Tô Hề!
Chỉ thấy cổ Tô Hề đầy những vết hằn đỏ, tóc tai cũng rối bù còn dáng vẻ như lúc .
Cả giống như mất hết ý chí chiến đấu, chút sức sống nào.
Giống hệt như trạng thái khi chịu đủ nhục nhã và t.r.a t.ấ.n...
Thế là trong não Vương Giai Di liền tự bổ sung một vở kịch lớn, một vở kịch mà Thẩm Kiều khi đ-ánh ngất hai thực hiện đủ loại bạo lực đối với Tô Hề.
“Tô...
Tô tiểu thư!
Thẩm Kiều!
Cô buông cô !"
Đợi Vương Giai Di rõ tới lập tức trừng mắt giận dữ, cô cố gắng vươn tay chộp lấy đối phương, nhưng ngay cả vạt áo của Thẩm Kiều cũng chạm tới .
C-ơ th-ể cô quá yếu ... yếu đến mức thậm chí ngay cả sức lực giơ tay cũng !
lạ...
Rõ ràng là ngủ một giấc, cô cũng thể cảm nhận vết thương c-ơ th-ể bớt đau nhiều, nhưng khi cô thử giơ tay lên, dùng nửa phần sức lực.
“Tiện nhân, mày thế mà vẫn còn sức để chuyện?
Hừ!"
Ngô Vĩ còn chuyện, tên đàn ông vạm vỡ bên cạnh xông lên phía tặng cho Vương Giai Di một cái tát, tức giận gầm lên:
“Nếu vì chúng mày loạn, Ngô thể thành như thế ?"
Cũng mặt, mà là vì nếu Ngô Vĩ xảy vấn đề, thì đám vệ binh bọn họ nhất định cũng sẽ tránh khỏi liên đới trách nhiệm.
Với tính cách của Ngô Vĩ, bọn họ tuyệt đối sẽ liên lụy!
Thủ đoạn trừng phạt đó...
Tên vạm vỡ nghĩ đến thấy sợ hãi, vì thế mới xông lên trút giận ngay lập tức.
“Hừ, đ-ánh lắm!"
Ngô Vĩ xuýt xoa đỡ từ đất dậy, khập khiễng đến chỗ xuống nghỉ ngơi, ánh mắt độc ác mấy .
“Bọn mày nghĩ là thực sự thể chạy thoát chứ?
Ái ái ái... tay của tao, đau...
đau ch-ết mất!
Mày nhẹ tay chút!"
Hắn mắng tên vạm vỡ đang đỡ một tiếng, đó mới cung kính với Thẩm Kiều:
“Chị Thẩm, chị tới đây?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1070.html.]
Trên tay chị..."
“Hừ, nếu mà tới, định thu dọn tàn cuộc như thế nào đây?"
Thẩm Kiều híp đôi mắt , đôi môi đỏ gợi cảm khép mở, nhưng lời đầy uy nghiêm.
“Thế mà mấy đứa con gái cho long trời lở đất như , Ngô Vĩ... thấy chức đầu mục nhỏ của định đến cùng nhỉ, hửm?"
“Không dám dám... khụ khụ..."
Ngô Vĩ yếu ớt tựa ghế , giọng điệu vô cùng cung kính.
“Đây chẳng chị tới ?
Không hổ là chị Thẩm, giải quyết chuyện dễ dàng như !
May mà chị tới kịp thời!
Mặc dù chị tới chúng cũng thể giải quyết , nhưng chẳng chị ở đây , kết quả nhanh hơn ít..."
Nói xong, còn hung hăng gào thét với Trần Nhược Linh và Vương Giai Di mới tỉnh :
“Hai con tiện nhân !
Không thực sự nghĩ một tên dị năng giả nhỏ nhoi che chở là thể chạy trốn chứ?
Hừ, cũng xem đối thủ của là ai!
Chị Kiều tới , bọn mày nghĩ còn chạy thoát ?
Chị Kiều mà tay, chắc hẳn kết cục của bọn mày sẽ t.h.ả.m hại hơn nhiều!
Bây giờ ngoan ngoãn nhận , rơi tay tao, tao còn thể hạ thủ lưu tình với mày một chút, đúng chị Kiều?"
Ngô Vĩ vẻ mặt nịnh bợ xoa xoa mặt , tiếp tục :
“Cái đó... chị Kiều , chị xem chị bận rộn như , chuyện nhỏ cần phiền chị đích tay nhỉ?
Mấy con tiện nhân cứ giao cho xử lý , những việc tiếp theo cứ để chúng là , chị vẫn nên bận việc của ~"
“Anh đang dạy việc , hửm?"
Thẩm Kiều nhướng đôi mày , âm cuối lên cao mang theo phong vị khó .
“Không ... dám dạy chị việc chứ?
chỉ là bẩn tay chị thôi mà!
Chị nhiều việc như , thời gian mà quản chuyện nhỏ !"
Ngô Vĩ vội vàng chữa cháy, sợ đối phương tức giận.
“Suýt... các tìm ch-ết!"
Đột nhiên, hai tay Tô Hề khẽ cử động, c-ơ th-ể cũng kịch liệt giằng co...
Chương 912 Trở thành heo hoa
“Có chuyện gì !
Mau bảo vệ chị Kiều!"
Kim Hỷ Nhi định gì đó liền thấy Tô Hề đột nhiên phản kháng, cô vung tay một cái, dị năng thuận thế phóng từ tay.
Tất cả trong phòng ngoại trừ , c-ơ th-ể đều bắt đầu xuất hiện trạng thái mệt mỏi, Tô Hề cũng ngoại lệ.
Cô cố nén cảm giác suy yếu trong c-ơ th-ể, lộn một cái thoát khỏi sự kiềm chế của Thẩm Kiều ——
“Bành bành bành!"
Tô Hề tung liên tiếp mấy chưởng trung, vô lưu quang phát từ tay cô, hóa thành những bàn tay vàng khổng lồ tấn công về phía Ngô Vĩ.
“Ư... !
Khụ khụ... hết !"
Mấy tiếng rên hừ nhẹ vang lên, c-ơ th-ể Ngô Vĩ đ-ánh trúng nặng nề, kéo theo cả chiếc ghế cũng chấn vỡ trực tiếp.
Cả cứ như quái lực đ-ánh bật bức tường phía , nặng nề trượt xuống...
“Mau bắt lấy con tiện nhân !"
Ngô Vĩ hét lớn.