cho dù là , phụ nữ mắt vẫn khiến cô nảy sinh một khoảnh khắc nghi hoặc.
Địa điểm Val hạ cánh máy bay chọn là một rừng trống, theo lời đây là nơi giao giới với Hoa quốc, lái xe mất bao lâu là thể về.
Mà Thẩm Kiều là thành viên trong đội của Mục Vũ Thần, bây giờ lẽ ở Hoa quốc mới đúng, chạy đến nơi khỉ ho cò gáy ?
Chẳng lẽ Mục Vũ Thần bọn họ cũng ở nơi ?
Đối diện với ánh mắt nghi hoặc của Tô Hề, Thẩm Kiều tiên gì đó một cách kiều diễm với đàn ông da đen bên cạnh.
Sau khi nhận cái gật đầu liên tục của đối phương, cô mới chậm rãi đến bên cạnh Tô Hề, đôi mắt quyến rũ ngập tràn ý :
“Tô tiểu mỹ nhân, lâu gặp...
Có thể gặp ở đây cũng coi như chúng duyên phận.
Trời còn sớm nữa, cùng chị đây về chơi một chút ?"
Nói xong, cô còn tinh nghịch nháy mắt với một cái, ngón tay thanh mảnh thuận thế nắm lấy tay Tô Hề.
Theo bản năng, phản ứng đầu tiên của Tô Hề là né tránh, nhưng cô vẫn chậm một bước.
Cảm giác mát lạnh từ lòng bàn tay truyền đến não bộ, Tô Hề giật , động tác định giãy giụa cũng theo đó mà dừng ...
Chương 869 Khu Doanh Mãn
“GO~"
Thẩm Kiều nắm tay Tô Hề, dấu tay với đám đông xung quanh, liền vô đàn ông da đen nhảy từ trong bóng tối, bao vây hai giữa.
Lúc Tô Hề sắc mặt ngây dại, ánh mắt vô thần, khóe miệng khẽ mím , giống như một con rối dây, yên tại chỗ chút cử động.
“#¥%......"
“Ha ha ha..."
Những đó lầm bầm cái gì, nhưng khó để nhận , lúc họ đang phấn khích.
Thế là, Thẩm Kiều cứ như kéo Tô Hề giữa đám đông, hướng về phía sâu trong rừng...
——
Tô Hề theo Thẩm Kiều lên một chiếc xe bánh mì màu đen, cửa kính xe dán phim cách nhiệt màu đen che kín.
Từ bên ngoài rõ bên trong, nhưng từ bên trong là thể thấy bên ngoài.
Hai ở hàng ghế của xe bánh mì, suốt quãng đường ngoài tiếng đùa của đám đàn ông, chỉ còn tiếng thở của Thẩm Kiều và Tô Hề.
Tô Hề cảm xúc tựa ghế , lòng bàn tay Thẩm Kiều nắm c.h.ặ.t.
Suốt chặng đường, họ ai câu nào.
Xe chạy xóc nảy mười mấy phút mới dừng , cửa xe đột nhiên mở , Tô Hề xô đẩy xuống xe.
Từng trận gió âm u thổi qua, sự hoang lương xung quanh khiến sống lưng Tô Hề khỏi nổi lên một lớp da gà.
Mãi đến khi xuống xe mới phát hiện, hóa cùng bắt tới với cô còn bảy tám phụ nữ.
Họ lượt bước xuống từ những chiếc xe khác , biểu cảm đờ đẫn, thần tình hoảng sợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-nghich-tap-nu-phu-vua-kieu-diem-vua-sac-sao/chuong-1020.html.]
ngoại lệ, họ đều chỉ thể theo đám đàn ông tiếp tục tiến về phía .
Môi trường tứ phía cực kỳ hoang lương, ngoài cây cối xanh rì và ruộng lúa , nơi đ-ập mắt chỉ một lối rộng thênh thang, hai bên bất kỳ cư dân kiến trúc nào!
Tô Hề tê dại dắt về phía , vài phút , đ-ập mắt chính là bức tường thành cao sừng sững đến mức ngay cả bay cũng khó mà bay qua .
Tường thành dày, bên giăng đầy dây thép gai và những mũi sắt nhọn hoắt, cứ cách mỗi một trăm đến hai trăm mét trạm gác chuyên biệt, nhân viên vũ trang canh giữ, như một nhà tù đồng tường sắt vách, canh phòng nghiêm ngặt.
Phóng tầm mắt , tường thành thấy điểm dừng, bộ nơi rộng lớn chỉ một cánh cổng lớn, bên ngoài cổng còn trọng binh canh giữ.
“#¥%......"
Lính gác tay cầm s-úng dài cái gì, chĩa họng s-úng , biểu cảm nghiêm nghị.
Người đàn ông da đen dẫn đầu đưa đến cổng lớn, từ trong lòng lấy một tấm thẻ vàng in ký hiệu đặc biệt đưa cho lính gác và trò chuyện với vài câu.
“go! go!"
Sau khi kiểm tra kỹ tấm thẻ vàng, lính gác mới thu khẩu s-úng dài trong tay, giơ tay vẫy vẫy bên trong, hiệu cho .
Cùng lúc , họ còn kiểm tra mấy chiếc xe từ trong ngoài một lượt, lúc mới cho .
Tất cả phụ nữ đều đám đàn ông kẹp ở giữa, tạo thành tư thế bao vây đưa trong cổng lớn.
“Rầm..."
Cùng với tiếng đóng nặng nề của cánh cổng sắt, dường như cũng cắt đứt liên hệ của họ với thế giới bên ngoài.
“Đây là khu Doanh Mãn, cứ sống ở đây ."
Giọng mềm mại quyến rũ của Thẩm Kiều truyền tới, đây là câu đầu tiên cô khi im lặng lâu.
, ai chuyện, cũng ai trả lời, thậm chí đến ngẩng đầu đông ngó tây cũng .
Bởi vì những phụ nữ đó ít nhiều gì cũng vết thương, ở mặt, mà che giấu lớp quần áo thấy ...
Họ đều hậu quả của việc phản kháng, ai dám nhiều lúc .
Mọi bước như máy móc về phía , phía nhất là hai hồ nước lớn, chính giữa hồ nước hai kiến trúc trông như con mắt.
Nước trong hồ màu xanh đen, giống như mực loang , khiến mà lòng chút phát hoảng.
Không ai hồ nước dùng để gì.
Đi tiếp về phía , là những nhà xưởng dày đặc, như bánh quy phân bố ở khắp nơi, phân bố lượng lớn.
Không chỉ , qua cánh cổng lớn của nhà xưởng thể phát hiện, ngay cả trong những nhà xưởng cũng phân bố một lượng lớn hồ nước.
Con đường thể di chuyển trong bộ khu chính là một đại lộ, những kiến trúc kín mít như , mà chỉ một tuyến đường di chuyển!
Kiến trúc ở đây vô cùng thiện, bên trong tới hàng trăm tòa nhà như bệnh viện, khách sạn, siêu thị, phố thương mại, biệt thự, hệt như một thị trấn nhỏ.
Mấy họ đưa đến một tòa chung cư cũ kỹ, và sắp xếp ký túc xá cho mỗi bọn họ.
Vì lý do bất đồng ngôn ngữ, họ cơ bản hiểu những đàn ông đang cái gì.
Do đó, nhiệm vụ chịu trách nhiệm sắp xếp thỏa cho giao cho phụ nữ duy nhất trong những phụ trách, Thẩm Kiều.
Cô lấy từ một điếu thu-ốc châm lửa đưa lên đôi môi đỏ mọng rít một , chậm rãi phả một vòng khói mới từ từ mở lời: