Mạt Thế Đội Trưởng Xuyên Thành Tiểu Công Chúa - Chương 91
Cập nhật lúc: 2025-03-23 14:47:58
Lượt xem: 31
"Ta nhìn ngốc lắm sao? Có lương thực hiện tại không lấy, đợi ngươi không biết đến năm nào tháng nào mới điều động xong."
Văn Tranh thấy không thuyết phục được Sở Du Ninh, đành nhìn về phía Thẩm Vô Cữu.
"Thẩm tướng quân, nhiều lương thực như vậy, người định vận chuyển từ kinh thành đến biên quan sao? Hay là..."
"Hộ bộ nói suông với quân Thẩm gia nhiều lần rồi, Thẩm mỗ không dám tin nữa." Thẩm Vô Cữu khoát tay.
Công chúa là đi đòi lương hướng cho quân Thẩm gia, hắn là đồ ngốc mới kéo chân sau nàng.
Vận chuyển không đến biên quan thì bán đi rồi đến thành trì gần biên quan mua lương, chỉ cần không phải năm mất mùa thì rất dễ mua được lương thực.
Văn Tranh sợ đợi đến khi bệ hạ phái người đến thì lương thực đều đã chuyển hết, đến lúc đó bệ hạ không có lương ăn còn không trị tội ông ta sao, thế là vội vàng phái người đi lấy sổ sách, lấy đấu đong lương, chỉ có thể vừa đối chiếu sổ sách vừa chờ chỉ dụ của bệ hạ.
"Công chúa, ta đến giúp người."
Trần Tử Thiện cuối cùng cũng không nhịn được nữa, xắn tay áo chạy đến xin giúp.
Sở Du Ninh ném xuống hai bao lương thực, nhìn Trần Tử Thiện: "Ta nghi ngờ ngươi thèm lương thực của ta."
"Không không không, ta thèm công chúa người! À không, ta thèm thân thủ của công chúa, sau khi thấy được thân thủ của công chúa, sự kính ngưỡng của ta đối với công chúa như nước sông cuồn cuộn không dứt."
Trần Tử Thiện từ khi nhìn Du Ninh công chúa đại phát thần uy thì đã vô cùng sùng bái, cảm thấy đã tìm được phương hướng cho cuộc đời.
Rõ ràng sắp lớn hơn công chúa một giáp, vậy mà vẫn có thể nịnh nọt lấy lòng như vậy, Thẩm Vô Cữu nhìn mà mặt đen lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-doi-truong-xuyen-thanh-tieu-cong-chua/chuong-91.html.]
Có người tự đưa đến làm cu li thì không nên từ chối, Sở Du Ninh gật đầu: "Được, ngươi vào chuyển đi, một lần đừng chuyển quá nhiều."
Trần Tử Thiện suýt nữa thì ngã lăn ra đất, còn một lần đừng chuyển quá nhiều, công chúa quá coi trọng hắn rồi, hắn thấy mình chuyển được một bao đã là không tồi.
Sở Du Ninh lại nhìn về phía Thẩm Vô Cữu, còn có Bùi Diên Sơ đứng bên cạnh hắn, không phải đây là nam nhân trước đó tranh nữ nhân với Trần Tử Thiện sao?
Bùi Diên Sơ đột nhiên bị công chúa chú ý, thân thể vốn dựa vào xe lăn không khỏi thẳng tắp: "Công chúa, tại hạ Bùi Diên Sơ, là..."
"Ngươi có vẻ rất rảnh? Hay cũng vào giúp đi." Sở Du Ninh nói.
Bùi Diên Sơ:... Không, hắn không rảnh chút nào.
Rất nhanh, từng bao, từng giỏ gạo được chuyển ra ngoài, Văn Tranh thấy cân còn chưa kịp cân mà gạo đã chuyển ra, vội vàng liên tục thúc giục.
Thẩm Vô Cữu lại ung dung lấy sổ sách lương hướng mà triều đình nợ từ trong lòng ra đối chiếu với Văn Tranh, Văn Tranh thầm mắng hắn là con cáo già, đến cả sổ sách cũng mang theo.
*
Hoàng cung, Cảnh Huy Đế tiếp Dự Vương cầu kiến, cáo trạng chuyện Sở Du Ninh đánh người, đang an ủi người ta thì nghe người Hộ bộ đến nói công chúa cầm đao đi cướp Hộ bộ.
Cảnh Huy Đế:... Còn, còn có chuyện gì tốt không?
Dự Vương đến nói khuê nữ của ông ta một cước đá bay hắn, giờ lại có người đến nói khuê nữ của ông ta cầm đao đi cướp Hộ bộ?
Giỏi như vậy, sao không nói khuê nữ của ông ta tạo phản luôn đi?
Cảnh Huy Đế không tin khuê nữ của mình lợi hại như vậy, nhìn Dự Vương Việt Quốc cao cao tại thượng, chẳng coi hoàng đế ông ta ra gì, ông ta lại hy vọng hắn thật sự bị khuê nữ của mình đá bay, dù sao cái nồi cũng đã đổ lên đầu ông ta rồi.