"Công chúa đã đưa ngoại thất của ngươi về phủ rồi, ngươi định làm thế nào? Lén lút qua lại dưới mí mắt của công chúa sao?"
Bùi Diên Sơ muốn xem náo nhiệt là thật.
Thẩm Vô Cữu nghiêm mặt: "Ngoại thất gì chứ, chỉ là nàng ta có ơn với Thẩm gia, không đành lòng để nàng ta bị người ta mua về chịu giày vò nên mới nhờ ngươi ra mặt mua giúp, dù sao ta mới cưới công chúa, lúc này mua nữ nhân về còn ra thể thống gì."
"Hóa ra là ta nghĩ sai rồi, như vậy thì tốt quá, ta không cần lo ngươi bị công chúa đánh nữa."
Bùi Diên Sơ nói rồi mở quạt che mặt cười trộm.
Thẩm Vô Cữu:... Hồi đó tại sao hắn lại nghĩ Bùi Diên Sơ và hắn là cùng một loại người nhỉ, hắn mới không thích xem trò cười của bạn bè như Bùi Diên Sơ.
Lúc này, Sở Du Ninh đã đi một vòng quanh kho Thương Bẩm Phủ, hầm chứa lương thực được đào rất sâu, mỗi hầm có hai tầng, chia thành hình tròn và hình vuông, bên trong lát gạch và ván gỗ, cửa hầm còn có lỗ thông hơi, tất cả những điều này đều là để có thể chống ẩm tốt hơn.
Khánh Quốc xây dựng kho lương ở khắp nơi, riêng kinh thành đã có mười kho đảm nhiệm trọng trách dự trữ lương thực cho kinh sư, còn kho lương ở Hộ bộ này thì chịu trách nhiệm dự trữ lương thực và tiền bạc hoàng gia.
Ngân khố chính là quốc khố, vàng bạc châu báu của triều đình đều được thu vào ngân khố do Hộ bộ quản lý, không có chuyện không có lương không có tiền, cho dù có tham cũng không thể tham đến kho của hoàng gia.
Sở Du Ninh vừa vào đã bị lương thực đầy ắp làm cho kinh ngạc, nào là gạo, lúa mì, đậu, khoai lang, khoai tây, hầu như tất cả các loại lương thực mà thế giới này có đều ở đây, khiến cho người của mạt thế như nàng muốn lăn lộn trên đó.
Tiếp đến là ngân khố, vô số rương bạc trắng vàng óng ánh, từng món kỳ trân dị bảo có thể sánh ngang với một quốc gia, Trình An mở rộng tầm mắt, không ngờ cả đời này có thể nhìn thấy nhiều vàng bạc như vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-doi-truong-xuyen-thanh-tieu-cong-chua/chuong-90.html.]
Ngay cả A Quy cũng nhìn đến ngây người, miệng há hốc, ngược lại Sở Du Ninh nhìn những vàng bạc châu báu này lại không kích động như khi nhìn thấy lương thực.
"Công chúa, chuyển đi không?" Trình An nuốt nước bọt hỏi.
"Chuyển! Chuyển lương trước!"
Sở Du Ninh nói rồi lại chui vào kho lương, vàng bạc châu báu làm sao đáng yêu bằng lương thực.
Văn Tranh không ngờ Sở Du Ninh thật sự dám chuyển lương ra ngoài, thấy nàng một tay xách một bao lương thực, mỗi bao nặng gần trăm cân mà trong tay nàng nhẹ như không, cả người ông ta đều không ổn.
Vẫn là Thẩm Vô Cữu tốt bụng nhắc một câu: "Văn đại nhân vẫn nên nhanh chóng phái người lấy sổ sách đến thanh toán mới phải, nếu không..."
Không cần Thẩm Vô Cữu nói, Văn Tranh cũng biết câu sau có ý gì, nếu không đối chiếu sổ sách để thanh toán số lương thiếu của quân Thẩm gia, công chúa rất có thể sẽ chuyển hết kho lương đi.
"Công chúa, không thể chuyển đi được, đây là lương thực dự trữ cho cung điện, người chuyển hết rồi thì bệ hạ ăn gì?"
Văn Tranh dù sợ cũng chỉ có thể tiến lên, trong lòng nóng như kiến trên chảo, sao bệ hạ vẫn chưa phái người đến.
Sở Du Ninh nhìn ông ta: "Lương thực trong này nhiều như vậy, đủ ăn mấy năm, đến lúc đó đều mốc hết rồi, người muốn phụ hoàng ta ăn gạo mốc sao?"
"Thần không có ý đó, lương thực trong này ngoài lương thực cung cấp cho hoàng thành còn có lương bổng phát cho quan viên triều đình. Công chúa nếu chỉ vì lương hướng, thần có thể điều động từ các kho lương ở khắp nơi, đến lúc đó chuyển đến biên quan cũng tiện."