Văn Tranh đến trước một bước, tận mắt nhìn thấy Sở Du Ninh cầm đao tung hoành giữa nhiều thủ vệ như vậy, toàn thân run rẩy, vừa tức vừa sợ.
Hôm qua nhi tử của ông ta bị thương trở về chính là do Du Ninh công chúa ném, nếu bộ xương già này của ông ta bị nàng ném như vậy, không phải sẽ tan xương nát thịt sao?
Những thủ vệ còn lại nghe tiếng chạy đến, thấy đồng đội chất thành đống, nhìn nhau, trách nhiệm đã giao, không lên cũng phải lên.
Những người được phái đến canh giữ quốc khố thân thủ đương nhiên không kém, lúc đầu họ còn nương tay sợ làm công chúa bị thương, đến khi giao thủ với công chúa mới biết, làm sao có thể nương tay, nếu không dùng hết sức thì sẽ giống như đám người trước đó bị công chúa ném thành đống.
Thẩm Vô Cữu nhìn Sở Du Ninh cầm Yển Nguyệt Đao tung hoành giữa vòng vây của các thủ vệ, Yển Nguyệt Đao khá nặng nên lực c.h.é.m không hề nhỏ, nhưng trong tay công chúa, đao như có ý thức riêng, không muốn làm người bị thương thì sẽ không làm người bị thương, có thể thấy công chúa kiểm soát sức lực tốt đến mức nào.
Hắn còn cảm nhận được khi công chúa ra tay, trong mắt một mảnh lạnh lẽo, như thể đối thủ là người chết, xung quanh thoang thoảng sát khí còn nặng hơn cả hắn, một tướng quân đã g.i.ế.c van địch trên chiến trường.
Điều đáng sợ nhất là, Du Ninh công chúa có mấy lần suýt c.h.é.m vào đầu những người đó, trên mặt thoáng hiện vẻ bực bội, đổi thành đánh cho người ta ngất đi, dù là một tướng quân g.i.ế.c địch vô số như hắn cũng thấy da đầu tê dại.
Lúc này đây, Du Ninh công chúa như biến thành một người khác, một người thường xuyên tắm máu, còn giống như đã quen c.h.é.m đầu người.
Không cần biết rõ về quá khứ của Du Ninh công chúa, lúc này, Thẩm Vô Cữu gần như có thể khẳng định công chúa này và công chúa trong mơ không phải là cùng một người.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-doi-truong-xuyen-thanh-tieu-cong-chua/chuong-86.html.]
Chẳng lẽ năm đó hoàng hậu sinh đôi? Công chúa này được nuôi dưỡng bí mật trong bóng tối?
Vì chưa từng ra ngoài nên đối với mọi thứ trên thế giới này đều rất tò mò và xa lạ.
Thẩm Vô Cữu càng nghĩ càng không thể khống chế được suy nghĩ chạy theo hướng này.
Nếu đúng là như vậy, Ngũ công chúa thật sự thì sao?
Ngày đó người gả vào phủ tướng quân có phải là nàng ta không?
Không lâu sau, mười mấy thủ vệ đều bị Sở Du Ninh ném qua làm bạn với đồng đội, một đống người chất cao, người không biết còn tưởng là đống xác chết.
Sở Du Ninh nhìn thanh đao trong tay quả thật có chút bực bội, quen g.i.ế.c tang thi chuyên c.h.é.m đầu, vừa nãy suýt nữa c.h.é.m bay đầu người ta.
Dị năng tinh thần lực của nàng tuy thức tỉnh sớm nhưng hệ tinh thần so với các dị năng khác có phần vô dụng, ban đầu chỉ có thể dùng để dò đường, chơi trò di vật cách không, làm loạn tâm trí người khác, khống chế tinh thần người khác các kiểu.
Nhưng con người vốn đã ít, lại còn mang dị năng, cũng không dễ khống chế, tang thi không phải đồng loại, không có trí tuệ cũng không dễ khống chế, những con có trí tuệ thì cấp bậc quá cao, càng không có cách nào, cho nên lúc đầu nàng g.i.ế.c tang thi đều dựa vào sức lực, từng bước một cầm đao c.h.é.m tới, sau này kẻ g.i.ế.c người như ngắt cỏ đại khái là nói nàng, không đúng, là g.i.ế.c tang thi như ngắt cỏ.
Vừa nãy nếu không phải nàng còn nhớ đây là thế giới không có tang thi, người nàng giao chiến là người sống sờ sờ, nàng thật sự có thể g.i.ế.c người như ngắt cỏ.