Mạt Thế Đội Trưởng Xuyên Thành Tiểu Công Chúa - Chương 574

Cập nhật lúc: 2025-03-29 08:21:03
Lượt xem: 2

Mặc dù không thể nói là khắc giống trăm phần trăm, nhìn thoáng qua giống như bùa chú, người thường không nhận ra, nhưng nếu gặp các mẹ Bá Vương Hoa thì chắc chắn có thể nhận ra.

Nàng vuốt ve những thứ được khắc trên quan tài đá, có chút hoài niệm.

Nếu nơi này thực sự có thể thông với thế giới của nàng thì đây có lẽ là dấu vết cuối cùng thuộc về mạt thế, cũng là hồi ức của riêng nàng, bởi vì lúc đó các mẹ Bá Vương Hoa căn bản không nhớ nàng, mạt thế sẽ không đến, các mẹ cũng sẽ không gặp lại nhau nữa.

Dù có luyến tiếc đến đâu, nàng cũng hy vọng đây chỉ là hồi ức của riêng nàng, không muốn các mẹ Bá Vương Hoa trải qua nỗi khổ của mạt thế nữa.

Thẩm Vô Cữu thấy nàng lại lộ ra vẻ cô đơn hiếm thấy, đau lòng không chịu được, kéo nàng lại xem bức tượng nhỏ hắn khắc xong: "Giống nàng không?"

Sở Du Ninh gật đầu: "Giống lắm, chỉ là không có màu, không nhìn ra được lắm."

"Vậy ta tô màu cho nó, để các mẹ Bá Vương Hoa nhìn thấy nàng xinh đẹp nhất."

Thế là hai người lại bận rộn tô màu, làm xong mọi thứ, hai người phong tỏa hoàn toàn địa cung, đóng chặt lại không cho bất kỳ ai vào nữa, chuyện này có giống như họ đoán hay không thì không ai biết, nhưng Sở Du Ninh cảm thấy cả người cũng đã nhẹ nhõm hơn.

*

Làm xong một chuyện lớn, hai người đều thả lỏng, có tâm trạng làm chuyện nên làm, điên cuồng như muốn nuốt chửng đối phương.

Cuối cùng một kích thật mạnh, Sở Du Ninh mệt mỏi nằm trên người Thẩm Vô Cữu, cứ như vậy mà ngủ thiếp đi.

Thẩm Vô Cữu đặt người lên giường, mặc quần áo xuống giường lấy khăn mặt làm ướt, vắt khô nước lau sạch sẽ cho nàng, sau đó ôm nàng ngủ.

Sở Du Ninh ngủ một giấc này liền mơ một giấc mơ dài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-doi-truong-xuyen-thanh-tieu-cong-chua/chuong-574.html.]

Trong mơ, tinh thần lực của nàng như xuyên qua dòng sông thời gian, nhìn thấy những tòa nhà cao tầng, xe cộ như nước, cùng với dòng người đông đúc,

Những chiếc ô tô chạy trên đường một cách trật tự và thông suốt, trên màn hình lớn ở quảng trường phát những quảng cáo siêu nét, mọi người vội vã, đều vì chạy đến tương lai mà họ mơ ước.

Đây chính là thời thái bình thịnh vượng mà thế hệ trước nói đến sao?

Nàng đã thấy rồi, thế giới này phồn vinh thịnh vượng.

Chẳng trách thế hệ trước luôn nhắc đến, nàng tưởng rằng thế giới mà nàng xuyên đến đã đủ tốt rồi, không ngờ thế giới trước mạt thế mới khiến nàng mở rộng tầm mắt.

Thực sự là một thời thái bình thịnh vượng khiến người ta nhìn vào đều chấn động, khiến người ta mê mẩn, khiến người ta khao khát, khiến người ta tự hào.

Chỉ không biết thế giới rộng lớn và phồn hoa như vậy, các mẹ Bá Vương Hoa đang ở đâu.

Vừa nghĩ như vậy, trước mắt Sở Du Ninh lại đổi cảnh.

Nàng đứng trước cổng một trường đại học, có chút khó hiểu tại sao lại đến đây, nàng phải tranh thủ lúc giấc mơ chưa tỉnh mà nhanh chóng đi tìm các mẹ Bá Vương Hoa.

Sở Du Ninh đang sốt ruột thì thấy một cô gái tóc ngắn đeo ba lô chạy ra khỏi cổng trường, bước chân vội vã.

Mặc dù trẻ hơn và tràn đầy sức sống nhưng Sở Du Ninh vẫn nhận ra ngay đây là đội trưởng ma ma của Bá Vương Hoa!

"Đội trưởng ma ma!" Nàng kích động đến mức quên mất đây là mơ, theo thói quen nhào tới muốn vùi n.g.ự.c cọ cọ, kết quả đội trưởng ma ma trực tiếp xuyên qua người nàng đi mất.

Sở Du Ninh ngẩn người, nhớ ra đây là trong mơ, vội vàng đuổi theo.

Loading...