Mạt Thế Đội Trưởng Xuyên Thành Tiểu Công Chúa - Chương 552

Cập nhật lúc: 2025-03-28 11:19:48
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sở Du Ninh lại đưa cho Nhị phu nhân và Tam phu nhân một hộp gấm, bên trong là một bông hồng làm bằng thủy tinh, nàng cố ý thêm màu sắc, thực sự là nàng không biết tặng gì nên mới làm một bông hồng.

Mạt thế mặc dù không còn hoa hồng, cho dù có thì cũng là hoa hồng biến dị, nhưng loài hoa từng tượng trưng cho tình yêu này vẫn để lại rất nhiều dấu vết, ví dụ như trên sách và trên họa tiết của nhiều đồ vật.

Nhị phu nhân và Tam phu nhân thấy bông hoa này thì yêu thích không buông tay, theo các nàng, công chúa đi chuyến này mà có thể đưa phu quân của bọn họ về đã là lễ vật lớn nhất. ...

Tiệc mừng công đến tận khi hoàng hôn buông xuống mới tan, Cảnh Huy Đế vừa về đến tẩm cung thì bên ngoài đã vang lên tiếng thông báo.

"Thái hậu nương nương đến!"

Là thái giám thân cận của bệ hạ, Lưu Chính tự nhận mình đã luyện được một khuôn mặt không lộ cảm xúc, nhưng khi nghe thái hậu giá lâm, ông ta cũng không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc.

Nhiều năm không ra khỏi cung, thái hậu lại đột nhiên đích thân đến gặp bệ hạ!

Cảnh Huy Đế cau mày, đành dừng thay quần áo, đi ra điện ngoài.

Đến điện ngoài, ông ta thấy thái hậu mặc trang phục gấm vóc lộng lẫy, đầu đội đầy trâm vàng châu ngọc, lông mày càng nhíu chặt hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-doi-truong-xuyen-thanh-tieu-cong-chua/chuong-552.html.]

Ông ta hành lễ với thái hậu, đứng thẳng người nói: "Mẫu hậu có chuyện gì thì sai người đến báo cho trẫm một tiếng là được, không cần đích thân đi một chuyến."

"Sao thế? Ai gia đến thăm nhi tử đại thắng trở về cũng có lỗi sao?"

Cảnh Huy Đế ngẩng đầu nhìn thái hậu, không giống trước nữa, trước đây toàn thân bà toát lên vẻ Phật khí, cho dù là giả cũng giả đến mức thoát tục. Giờ đây cởi bỏ áo cà sa, thay bằng trang phục lộng lẫy, khí thế của cả người đều thay đổi.

Cảnh Huy Đế như thấy lại nữ nhân ngày nào sau khi ông ta đăng cơ được tấn phong làm thái hậu, được quần thần quỳ bái.

Ông ta khoanh tay đứng đó: "Mẫu hậu không thấy lời này buồn cười sao? Trẫm muốn thân chinh, mẫu hậu còn chẳng nói một câu, hẳn là cũng biết trẫm định chiến tử sa trường, có lẽ mẫu hậu sẽ lo lắng đến mất ăn mất ngủ, nhưng không phải lo cho trẫm, mà là lo rằng trẫm đi rồi, chuyện mẫu hậu khổ sở che giấu sẽ bại lộ thì cuối cùng sẽ ra sao."

Thái hậu thoáng hiện vẻ khó xử trên mặt, bà ta thấy ở Cảnh Huy Đế khí thế của tiên đế, cùng với sự uy nghiêm của một bậc đế vương.

Bà ta không trả lời trực diện lời Cảnh Huy Đế: "Việt Quốc vừa mất, uy nghiêm của bệ hạ cũng đã trở lại, hậu cung cũng nên quản lý rồi, vị trí hoàng hậu và quý phi đều trống, vậy thì để ai gia tạm thời quản lý."

Lúc này, Cảnh Huy Đế mới hoàn toàn hiểu ra sự tồn tại của mình thực ra chỉ là công cụ để nữ nhân này lấy tôn vinh, hoàn toàn không quan tâm ông ta là giống của ai.

Những năm tháng mẹ con nương tựa vào nhau như một giấc mộng, ông ta thậm chí còn nghi ngờ, thái hậu có thể cùng ông ta khổ sở chống đỡ cũng là để tiên đế mềm lòng, hoặc là đã sớm biết có người có thể giúp ông ta đăng cơ nên mới có thể kiên trì đến cùng.

Cảnh Huy Đế đăng cơ, bà ta được tôn làm thái hậu, sau khi ông ta biết thân thế của mình thì bà ta liền đóng cửa cung không ra ngoài, tự khoác lên mình danh nghĩa lễ Phật, có lẽ là sợ bí mật này bại lộ, bà ta không chịu nổi nên mới rụt cổ lại.

Loading...