Mạt Thế Đội Trưởng Xuyên Thành Tiểu Công Chúa - Chương 540

Cập nhật lúc: 2025-03-28 11:19:23
Lượt xem: 13

Cho dù đau đớn đến mức toàn thân như bị xé rách nhưng Giả thị vẫn có thể cảm nhận được đứa bé trong bụng như đang xoay một vòng, nàng ta biết thai nhi đã xoay đúng vị trí.

Sở Du Ninh không có kinh nghiệm nhưng cũng biết không thể để dây rốn quấn vào cổ đứa bé, đứa bé đã xoay đúng vị trí vì cổ tử cung đã mở, gần như tự động rơi vào khung xương chậu, như thể đã rất nóng lòng muốn ra ngoài xem thế giới này.

Màn thao tác này không hề đơn giản hơn lần giúp Thẩm tam ca lấy kim ra khỏi đầu, đứa trẻ sơ sinh nhỏ như vậy, nàng sợ một thao tác không đúng sẽ khiến nó mất mạng, điều đáng sợ nhất là có thể c.h.ế.t cả mẹ lẫn con, cho nên thần kinh luôn căng thẳng.

Bà đỡ thấy bụng sản phụ sau cú kinh hồn bạt vía đó thì không còn động tĩnh gì nữa, vội vàng ngồi xuống xem, sau đó mừng rỡ hét lên: "Ngay rồi! Ngay rồi! Thật sự là trời phù hộ! Đứa bé này thương mẹ! Đại thái thái, đứa bé đã ngay rồi, có thể tiếp tục sinh. Nào, rặn đi."

Sở Du Ninh thấy Giả thị đau đến mức không còn sức lực gì, thật sợ nàng ta sinh đến nửa chừng lại không sinh được, cho nên khi Giả thị rặn, nàng lại dùng tinh thần lực đưa vào bụng đẩy đứa bé ra ngoài.

Không lâu sau, đứa bé trượt ra khỏi âm đạo, bà đỡ cũng không ngờ đứa bé lại ra nhanh như vậy, lúc đỡ còn có chút hoài nghi cuộc đời, nữ nhân sinh con lần hai cũng không nhanh như vậy chứ?

Mặc dù trong bụng quậy phá nhưng đứa bé cũng không bị ngạt quá lâu, lại đủ tháng sinh, vừa ra ngoài đã khóc rất to, là một bé trai, có thể là lúc mang thai người mẹ lo lắng quá nhiều, lúc sinh ra có hơi gầy, may mà không giống Trần Tử Thiện béo như vậy, nếu không sẽ càng khó chỉnh lại thai vị.

Sở Du Ninh liếc mắt nhìn, thầm quay mặt đi, lúc ở trong bụng còn không thấy, sinh ra nhìn thoáng qua, xấu thật

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-doi-truong-xuyen-thanh-tieu-cong-chua/chuong-540.html.]

"Sinh rồi sao? Con ta sinh thuận lợi rồi sao? Thê tử, nàng nhìn thấy không? Nàng và đứa bé đều không sao rồi."

Trần Tử Thiện nhìn đứa bé trong tay bà đỡ đang đạp chân, ngây người một lúc mới hoàn hồn, kích động nói chuyện với thê tử của hắn.

Giả thị yếu ớt gật đầu, lúc nàng ta cho rằng mình sắp kiệt sức không thể sinh con ra thì đứa bé đã sinh ra, chính nàng ta cũng cảm thấy không thể tin được.

Nàng ra nhìn Sở Du Ninh, công chúa tôn quý như vậy mà lại không hề chê bẩn đi vào phòng sinh, giống như một phúc tinh đứng trước giường sinh, có nàng ở đây, đứa bé tự mình xoay đầu đổi lại cái mạng khó sinh.

Còn về câu nói "Tiếp theo có thể sẽ đau hơn" mà công chúa nói với nàng ta trước đó, nàng ta vẫn cảm thấy đó là định dùng kéo, ngay cả bà đỡ cũng cho là vậy, chỉ là chưa kịp thì đứa bé đã kỳ diệu xoay đầu.

Sở Du Ninh lại nhìn đứa bé đã được quấn tã, giống như một con khỉ đỏ hơi nhăn, vẫn thấy xấu.

Nếu mỗi đứa trẻ mới sinh ra đều như vậy, nàng cảm thấy lúc đó mình được Bá Vương Hoa nhặt về nuôi thật may mắn.

Sở Du Ninh thu hồi tầm mắt, nhìn Trần Tử Thiện: "Đứa bé đã sinh ra rồi, thê tử của Trần Béo Béo, ngươi nghỉ ngơi cho tốt, ta cho Trần Béo Béo nghỉ phép, để hắn ở nhà trông con."

Lúc này Trần Tử Thiện đã bình tĩnh lại, hắn bảo thê tử nghỉ ngơi cho tốt, lại bảo Thu Thực trông chừng đứa bé, sau đó đích thân tiễn công chúa ra ngoài.

Loading...