Mạt Thế Đội Trưởng Xuyên Thành Tiểu Công Chúa - Chương 537

Cập nhật lúc: 2025-03-28 11:19:07
Lượt xem: 9

Sở Du Ninh có chút không yên tâm, bảo Trương ma ma đưa Tiểu Tứ về trước, lại nói một tiếng với Đại phu nhân rồi mới rời đi.

Là đội trưởng, nàng phải đi xem, huống hồ Trần Béo Béo lại là người hoàn toàn không có võ công lại dám theo nàng đến biên quan, ra chiến trường, thậm chí còn liều mạng để bảo vệ đồng đội.

Bảo vệ người của mình, nàng rất nghiêm túc.

Những người vừa rồi còn cười nhạo Trần Tử Thiện, sau khi nhìn thấy bóng người nhảy xuống từ xe ngựa thì đều ngầm hiểu mà ngậm miệng.

Du Ninh công chúa trước khi ra chiến trường đã khiến người ta nghe tiếng mà sợ mất mật, sau khi ra chiến trường dám một mình xông vào hang hùm bắt sống vua địch, ép nước địch phải đầu hàng, lại càng khiến người ta vừa sợ vừa kính.

Thẩm Tư Lạc nghe xong cũng muốn đi cùng, bọn họ là một đội, từng cùng sống cùng chết, cũng bị Sở Du Ninh dạy cho tính bảo vệ người của mình.

Bùi Diên Sơ vì từng lập công khi dẫn quân chống giặc nên cũng có tên trong danh sách vào cung lĩnh thưởng, vì thế không có mặt ở đây.

Khương Trần vẫn còn đang thất thần vì thánh thượng cho Hứa Hàm Nguyệt theo về cung, nghe nói công chúa muốn đi ra mặt thay Trần Tử Thiện, đương nhiên cũng đi theo.

A Quy thì không tiện mang theo, vẫn nên để nó về chờ đoàn tụ với cha mẹ đi.

*

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-doi-truong-xuyen-thanh-tieu-cong-chua/chuong-537.html.]

Thê tử của Trần Tử Thiện họ Giả, trước kia cũng là nhà buôn không nhỏ, sau khi cha mẹ mất, bị các thúc bá trong nhà và họ hàng trong tộc nhòm ngó gia sản mà cha nàng ta để lại, cuối cùng nàng ta phải bỏ đi hơn nửa gia sản mới cùng đệ đệ tách khỏi cái gia đình như bầy sói rình mồi đó, đưa đệ đệ đến ở trong nhà hồi môn của mẫu thân.

Khi Trần Tử Thiện đến, trước cửa đang náo loạn, cậu em vợ yếu đuối của hắn đang đứng chắn trước cửa như một con sói con, không cho người xông vào.

Một nam nhân lưu manh nói: "Em vợ, tỷ ngươi đang ở trong đẻ con cho ta đây, ngươi mau để ta vào xem tỷ ngươi."

"Ta nói lại lần nữa, cút ngay!" Giả Văn Sinh hoàn toàn không còn vẻ nho nhã thường ngày.

"Ngươi không định trông chờ vào tên tỷ phu kia chứ, ai ở kinh thành mà không biết Trần gia nhị... đại công tử đã ngủ với hết nữ nhân ở kinh thành mà vẫn không khiến một nữ nhân nào mang thai, ngươi cho rằng Trần đại công tử về rồi còn dung thứ cho tỷ ngươi sao?"

"Mẹ ngươi chứ, ngươi muốn c.h.ế.t à!"

Trần Tử Thiện xông tới đ.ấ.m thẳng vào mặt tên kia, chuyến đi chiến trường này cũng không phải là vô ích, ít nhất hắn đã nhanh nhẹn hơn nhiều, còn học được không ít chiêu thức, quan trọng nhất là đã từng trải qua cửa tử, lúc cần ra tay tàn nhẫn thì tuyệt không do dự.

Sở Du Ninh dùng tinh thần lực quét mắt nhìn nữ nhân đang sinh con trong nhà, nàng ngây người, quên thu tinh thần lực lại, cứ thế nhìn sản phụ đang đau đớn hét lên, mặt mày dữ tợn.

Ở mạt thế, trẻ con sinh ra phần lớn đều không có cha mẹ, tất nhiên cũng có những đứa trẻ may mắn có cả cha lẫn mẹ, mẹ Bá Vương Hoa vẫn lo nàng suy nghĩ nhiều, từ nhỏ đã nói với nàng rằng, nữ nhân nào ở mạt thế mà vẫn nguyện sinh nàng ra, chắc chắn rất yêu nàng.

Dù sao ở mạt thế ngay cả việc sống sót cũng khó khăn, đừng nói đến việc an toàn vượt qua mười tháng mang thai, sau khi sinh con ra cũng không biết có nuôi sống được hay không, cho nên nữ nhân nào có dũng khí sinh ra nàng đều rất vĩ đại.

Loading...