"Người một nhà không cần đa lễ. Gà của ta thế nào rồi?" Sở Du Ninh nghi ngờ gà của nàng đã không còn.
Dù là Thẩm Vô Cấu cũng không ngờ công chúa tôn quý vừa mở miệng đã hỏi hắn gà của nàng thế nào, hắn ngẩn người một lúc, vội vàng nói: "Gà của công chúa vẫn còn, trừ hổ và gấu đen mỗi ngày một con, cùng với những con c.h.ế.t ngoài ý muốn, những con còn lại đều vẫn còn, sau đó còn ấp ra một lứa mới."
"Hổ và gấu đen vẫn còn à?" Sở Du Ninh rất ngạc nhiên.
Nàng không còn tinh thần lực áp chế nữa, vậy mà hai con thú dữ đó vẫn còn ở lại sao?
"Bọn nó không phải là công chúa nuôi sao?"
Thẩm Vô Cấu kinh ngạc, khi hắn dẫn quân vào Quỷ Sơn, hai con mãnh thú đó vẫn luôn canh giữ ở ngọn núi nuôi gà, nếu không phải ám vệ canh giữ ở đó xuất hiện nói đây là công chúa nuôi thì bọn họ đã ra tay rồi.
Chưa kịp để Sở Du Ninh dỗ cục bột gọi tỷ tỷ, thánh giá đã ở ngay trước mắt.
Mấy vị phu nhân Thẩm gia nhìn thấy Thẩm Vô Cữu đi đầu, ngồi trên lưng ngựa cao lớn uy phong lẫm liệt, xác nhận hắn bình an vô sự thì không còn gì phải lo lắng nữa.
Nhị phu nhân còn không ngừng nhìn về phía đội ngũ dài phía sau, nóng lòng muốn nhìn thấy A Quy của nàng ta, chỉ tiếc là đội ngũ quá dài, không nhìn thấy, cũng không thể trực tiếp đi tìm người.
Ngự giá vừa dừng, tất cả mọi người quỳ xuống hô vang.
Sở Du Ninh không muốn quỳ, dứt khoát bế cục bột quay về phía Cảnh Huy Đế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-doi-truong-xuyen-thanh-tieu-cong-chua/chuong-529.html.]
Mọi người thấy Du Ninh công chúa cứ thế đi qua, bệ hạ cũng không nói gì, trong lòng lập tức hiểu rõ.
Du Ninh công chúa lần này ra chiến trường diệt Việt Quốc, lập công không ai sánh bằng, chỉ càng được bệ hạ coi trọng, khiến bệ hạ càng nuông chiều nàng, nếu không phải vì nàng là nữ tử, ngôi vị thái tử phi không ai khác ngoài nàng.
Trong đám người đen nghịt đến nghênh giá, nữ quyến Thẩm gia là nổi bật nhất, ba nữ tử mặc trang phục mệnh phụ đứng đó, dung mạo mỗi người một vẻ, điểm chung duy nhất là họ đều không để ý đến ánh mắt xung quanh, thẳng lưng, tự có một vẻ kiêu ngạo của nữ tử Thẩm gia.
Cảnh Huy Đế từ trên ngự giá bước xuống, nói một tràng hùng hồn với các thần tử của mình, sau đó ánh mắt nhìn về phía nữ quyến Thẩm gia, gọi người lên.
"Mấy vị phu nhân có biết trẫm gọi các ngươi đến nghênh giá là vì sao không?"
Đại phu nhân liếc nhìn Thẩm Vô Cữu, thấy hắn không có ý nhắc nhở gì liền dẫn theo Nhị Tam phu nhân cúi người thi lễ: "Thần phụ không biết, xin bệ hạ chỉ giáo."
Ánh mắt Cảnh Huy Đế dừng lại trên người hai nữ nhi của nàng ta, sau đó nhìn sang Nhị phu nhân bên cạnh: "Thẩm Nhị phu nhân, lần này Trấn Quốc tướng quân phủ diệt Việt Quốc có công, trẫm ban cho ngươi một phu quân thế nào?"
Những người đứng gần nghe xong đều há hốc mồm, đều cho rằng đó là người tài mà bệ hạ mang về từ Việt Quốc, bệ hạ đây là lại bắt đầu hồ đồ rồi sao?
Từ trước đến nay chỉ có quốc gia chiến bại mới phải dâng mỹ nhân cầu hòa, từ bao giờ lại có chuyện quốc gia chiến thắng còn phải dùng thần phụ để kéo bè kéo cánh với thần tử của nước đã diệt vong?
Sắc mặt Nhị phu nhân đại biến, cũng cảm thấy Cảnh Huy Đế lại hồ đồ rồi, nàng ta trước tiên dập đầu rồi mới thẳng lưng, giọng nói kiên định và mạnh mẽ: "Thần phụ từ ngày phu quân mất tích đã quyết định bất kể sống c.h.ế.t đều thủ tiết với ngài ấy, bệ hạ đây là phạt, không phải thưởng."