Mạt Thế Đội Trưởng Xuyên Thành Tiểu Công Chúa - Chương 526
Cập nhật lúc: 2025-03-28 11:18:45
Lượt xem: 13
"Hôm nay không rảnh, ngày mai nhất định sẽ rảnh."
Sở Du Ninh véo má nó, tàn nhẫn đánh tan ảo tưởng của nó, nàng chính là người từng trải.
"Á?" A Quy cúi đầu, còn chưa về đến nhà mà nó đã thấy m.ô.n.g mình đau rồi.
"Ngoan nào, dám làm thì phải dám chịu, thẩm thẩm sẽ ở bên cạnh cổ vũ A Quy."
A Quy bĩu môi: "Công chúa thẩm thẩm, con bị đánh, không cần cổ vũ."
"Vậy đợi mẫu thân của con đánh xong ta sẽ đưa con ra ngoài chơi."
Thẩm Vô Cữu đi trước khẽ cười: "Rồi lại tiếp tục bị đánh sao?"
Sở Du Ninh thúc ngựa đi song song: "Ngươi không biết đâu, nhị ca đã về rồi, xa cách đã lâu, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, chỉ sợ đến lúc đó không có thời gian để ý đến A Quy nữa."
"Công chúa thẩm thẩm, mẫu thân phải nhóm lửa nấu cơm cho cha ăn nên không có thời gian để ý đến con sao?" A Quy ngẩng đầu hỏi.
Sở Du Ninh nhìn đôi mắt ngây thơ trong sáng của A Quy, xoay mặt nó lại nhìn về phía trước: "Đúng!"
Thẩm Vô Cữu lúc đầu mặt đen lại, nghe nàng nghiêm túc gật đầu thì lại không nhịn được cười, kéo A Quy sang bên mình, nói cho nó biết tại sao đến lúc đó cha mẹ không có thời gian để ý đến nó.
Thẩm Vô Phi thỉnh thoảng lại sờ chiếc hộp nhỏ buộc trên lưng ngựa, càng đến gần kinh thành, tim hắn đập càng nhanh, đúng là về quê lại thấy sợ, trong đầu đủ mọi dự đoán, nhiều năm trôi qua, cô nương năm xưa có còn nhận ra hắn không, nhận ra rồi thì sẽ phản ứng thế nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-doi-truong-xuyen-thanh-tieu-cong-chua/chuong-526.html.]
Lúc này, hai người đều không biết Cảnh Huy Đế đã âm thầm phái người đi trước một bước về truyền đạt lệnh cho nữ quyến Thẩm gia ra ngoài thành nghênh giá.
Lại nửa canh giờ sau, nghi trượng của hoàng đế cuối cùng cũng xuất hiện trong tầm mắt của mọi người.
Người thúc ngựa đi trước là Trấn Quốc tướng quân oai phong lẫm liệt, cùng đi với Trấn Quốc tướng quân còn có Du Ninh công chúa đã nổi tiếng khắp thiên hạ.
Du Ninh công chúa vẫn như lúc xuất chinh, một thân trang phục cưỡi ngựa màu đỏ đen, mái tóc dài buộc cao dùng trâm cài tóc buộc lại, đúng là oai phong lẫm liệt.
Phía sau bọn họ mới là ngự giá của hoàng đế, trên đó có ngự tọa, thánh thượng thân chinh khải hoàn đang ngồi trên đó, uy nghiêm nhìn khắp thiên hạ.
Trương ma ma ôm Tứ hoàng tử đã cao hơn một chút, tha thiết nhìn công chúa của bà ta từ một chấm nhỏ càng ngày càng gần.
Công chúa của bà ta cuối cùng cũng đã trở về!
Những ngày công chúa rời đi, bà ta đều biết tin tức của công chúa từ phủ tướng quân, một công chúa đường đường chính chính không có lý gì lại viết thư cho một nô tì như bà ta, cho nên công chúa có lời gì đều dặn phò mã viết vào thư nhà gửi về, công chúa còn gửi về không ít đồ ăn ngon, đồ chơi hay ho cho Tứ điện hạ, những thứ này đủ chứng minh nàng sống rất tốt.
Sở Du Ninh dùng tinh thần lực quét thấy trong số những người xếp hàng chào đón bên ngoài thành có Đại phu nhân, bên phía văn võ bá quan còn có Trương ma ma, cùng đứa trẻ Trương ma ma đang bế trên tay.
"Thẩm Vô Cữu, ta thấy Tiểu Tứ rồi."
Sở Du Ninh buông một câu như vậy, đã thúc ngựa đi trước.
Thẩm Vô Cữu không cần quay đầu lại cũng biết sắc mặt của bệ hạ chắc chắn lại đen rồi, nếu không phải bệ hạ vẫn luôn ngăn không cho nàng đi trước, nàng đã chạy về từ lâu rồi.
Sở Du Ninh kéo ngựa lại, lập tức có người tiến lên giúp nàng dắt ngựa, văn võ bá quan liếc nhìn thánh giá vẫn còn ở phía sau, lại nhìn Du Ninh công chúa đã xuống ngựa, đồng loạt cúi người hành lễ.