Mạt Thế Đội Trưởng Xuyên Thành Tiểu Công Chúa - Chương 519

Cập nhật lúc: 2025-03-28 06:24:39
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/BSgqq7eCKs

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nếu như vì hành vi hôm qua của hắn mà Thẩm gia bị tội, vậy thì phụ thân và đại ca thực sự c.h.ế.t oan.

"Tam gia, bệ hạ nói ngài bị bắt nhiều năm, bị Việt đế xúi giục là có thể hiểu được, bệ hạ đã không truy cứu tội ngài phạm thượng hôm qua." Trình An nói.

"Vậy thì tốt." Thẩm Vô Phi lập tức yên tâm.

Cũng đúng, nếu như thực sự bị tội, lúc này hắn hẳn đã bị giam giữ rồi.

Hắn ấn ấn cái đầu quấn băng, đột nhiên nhớ ra một chuyện: "Hôm qua hình như ta thấy nhị ca rồi?"

Nói đến chuyện này Trình An cũng cười: "Tam gia, người hôm qua ngài thấy đúng là nhị gia, nói đến nhị gia..."

"Tam đệ, đệ tỉnh rồi!" Thẩm Vô Dạng dắt A Quy xuất hiện, kịp thời cắt ngang lời Trình An.

Từ hôm qua hắn đã nghe không ít chuyện xấu hổ về việc hắn "Mất trí nhớ", đặc biệt là những người bên cạnh công chúa luôn nhắc đến, cái mặt mo của hắn sắp không chịu nổi nữa rồi, giờ đến cả Trình An cũng đến góp vui thì chịu sao được.

Thẩm Vô Phi ngẩng đầu nhìn, thấy nhị ca trong trí nhớ dắt một đứa trẻ khoảng sáu bảy tuổi đi tới, đứa trẻ đó nhìn mày mắt giống hệt nhị ca, năm đó tin tức nhị ca mất tích truyền về, nhị tẩu sinh non, hắn nhớ trước khi đi còn mơ hồ nghe thấy tiếng trẻ con khóc chào đời, hẳn là đứa trẻ này rồi?

Thoáng cái đã bảy năm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-doi-truong-xuyen-thanh-tieu-cong-chua/chuong-519.html.]

Nhìn lại nam tử phía sau nhị ca đã không còn là thiếu niên kiêu ngạo tùy hứng trong trí nhớ, mới giật mình nhận ra thời gian đã trôi qua lâu như vậy.

Cảm giác khác hẳn với lúc chưa khôi phục trí nhớ hôm qua, lúc đó chỉ có xa lạ, giống như nghe chuyện của người khác, cũng không có hình dáng năm đó của đệ đệ để đối chiếu, giờ gặp lại, trong đầu hiện lên thiếu niên lang năm nào cười ngạo nghễ không biết sầu.

Giờ đây, hắn có thể cảm nhận được khí thế lạnh lùng và sát khí cố gắng che giấu tỏa ra từ người đệ đệ, trong mắt là sắc bén bất lộ, khóe miệng hơi mím trông già dặn chững chạc, nếu không cố ý thu liễm, khí thế toàn thân còn nặng hơn cả phụ thân năm đó, những thứ này không phải là thứ có thể tích lũy được ở nơi phồn hoa như kinh thành.

Cùng đến còn có Du Ninh công chúa và những người khác.

Ánh mắt Thẩm Vô Phi nhìn tiểu cô nương đi cùng đệ đệ hắn, tiểu cô nương mặc một chiếc váy đối khâm, đôi mắt hạnh trong veo, khuôn mặt tròn tròn trông rất xinh xắn đáng yêu, mái tóc đen chỉ được búi lên bằng một chiếc trâm, trông không có chút dáng vẻ nào của công chúa.

Nàng bước đi rất thoải mái tùy ý, khi nói chuyện với tứ đệ, đôi mắt chớp chớp như đang tính toán điều gì, tứ đệ cúi đầu nghe nàng nói, còn đưa tay véo nhẹ má nàng, cử chỉ thân mật vô cùng.

Thẩm Vô Phi liền nhớ đến chuyện trước đây khi chưa có trí nhớ đã giao thủ với cô nương này, bỗng thấy không còn mặt mũi nào đối mặt.

Nếu không phải lúc đó công chúa đủ lợi hại, nàng đã là vong hồn dưới đao của hắn, đến lúc đó, hắn g.i.ế.c thê tử của đệ đệ mình, kết cục cuối cùng chỉ có thể là huynh đệ trở mặt thành thù, không chỉ vậy nàng còn là công chúa, hậu quả không thể tưởng tượng nổi.

Công chúa còn dẫn theo mấy người, hắn chỉ nhận ra một người trong số đó là tiểu muội Thẩm Tư Lạc, người trông có vẻ phúc hậu kia có chút quen mắt, còn có nam tử đi cùng tiểu muội.

Thẩm Vô Phi xoa xoa trán, chỉ bảy năm mà như cách cả một đời.

Loading...