Mạt Thế Đội Trưởng Xuyên Thành Tiểu Công Chúa - Chương 498

Cập nhật lúc: 2025-03-28 06:23:56
Lượt xem: 8

Bốn phía cấm quân đã đầu hàng, Trình An để những người còn lại đuổi họ đến một chỗ, còn hắn thì dẫn người canh giữ bên cạnh, tiện thể áp giải hoàng đế Việt Quốc, cảnh giác kẻo có người đến cứu ông ta đi.

Thẩm Vô Cữu chỉ liếc nhìn người mặc đồ đen đang nằm sấp dưới đất, quay Sở Du Ninh lại, phủi bụi trên tóc nàng: "Không vội, nàng có đau đầu không?"

Ngay cả hoàng đế Việt Quốc cũng bị kéo sang một bên, người trên đất này càng không quan trọng, bây giờ hắn chỉ lo nàng dùng não quá độ. Nếu nàng không bị thương, chắc chắn sẽ không ngoan ngoãn để cấm quân vây quanh.

Sở Du Ninh thấy không chuyển được chủ đề, giơ tay lên kéo mặt hắn: "Đừng cau mày, hôn một cái là hết đau ngay."

Nàng nhớ trong sách nào đó có câu muốn đứng dậy được thì phải hôn hôn ôm ôm, vậy theo lý mà nói, muốn hết đau cũng phải hôn hôn ôm ôm.

Thẩm Vô Cữu bất đắc dĩ nở nụ cười, cúi đầu hôn lên trán nàng, lấy một viên mứt trong hà bao ở thắt lưng ra đút cho Sở Du Ninh, hy vọng nàng sẽ dễ chịu hơn.

Ngoài Trình An ra, những người còn lại đều trợn tròn mắt, nguyên soái của bọn họ thế mà lại mang mứt ra chiến trường! Nếu chuyện này truyền ra ngoài thì còn kinh thiên động địa hơn cả thiên lôi nổ.

Sở Du Ninh híp mắt vì ngọt, không biết có phải do tác dụng tâm lý hay không mà cơn đau nhức ở đầu dường như thực sự giảm bớt.

Nàng vừa ăn vừa nhìn chằm chằm vào hà bao của hắn, đôi mắt như cún con xin ăn, Thẩm Vô Cữu không nỡ cất đi không cho nàng.

Sở Du Ninh ôm túi mứt như báu vật: "Vừa rồi trên bàn của Việt lão đế còn bày một đĩa táo tàu nữa, tiếc quá."

Thẩm Vô Cữu bật cười: "Chờ thành trì ổn định ta sẽ đưa nàng đi ăn."

Quan tâm xong thê tử, hắn mới nhìn về phía nam nhân trên đất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-doi-truong-xuyen-thanh-tieu-cong-chua/chuong-498.html.]

Nam nhân trên đất bị tiêm thuốc mê, lại bị Sở Du Ninh đánh ngất xỉu, nằm sấp trên đất, người phủ một lớp bụi khói.

Sở Du Ninh cúi xuống định lật hắn lại, Thẩm Vô Cữu ngăn nàng lại, không cho nàng động thủ.

Biết người này có dị năng, hắn kéo Sở Du Ninh ra sau lưng, cúi người lật người kia lại.

Chiếc mặt nạ trên mặt nam nhân đã bị Sở Du Ninh đ.ấ.m rơi từ trước, vì lúc ra ngoài bị Sở Du Ninh ném úp mặt xuống đất nên mặt không bị dính bụi, chỉ có một bên mặt hơi sưng, đặc biệt là khóe mắt gần thái dương.

Khác với vẻ âm u khi đeo mặt nạ, hắn có đôi lông mày anh khí, sống mũi cao thẳng, đôi môi hơi đầy đặn, đường nét khuôn mặt rõ ràng, nhìn cũng là một mỹ nam tử tuấn tú.

Quan trọng là...

Sở Du Ninh tiến lên nhìn lại: " Thẩm Vô Cữu, sao ta thấy hắn có chút giống ngươi nhỉ?"

Không nghe thấy Thẩm Vô Cữu trả lời, nàng quay đầu lại, thấy Thẩm Vô Cữu kinh ngạc đến ngây người, không chớp mắt nhìn chằm chằm vào nam nhân trên đất, hốc mắt dần đỏ hoe.

"Ninh Ninh, nàng nói cho ta biết, hắn là thật sao?" Thẩm Vô Cữu không dám tin rằng mong ước xa xỉ của hắn lại thực sự thành hiện thực.

Sở Du Ninh cuối cùng cũng phát hiện ra có gì đó không ổn, nàng nhìn khuôn mặt trên đất, lại nhìn Thẩm Vô Cữu, đột nhiên linh quang lóe lên, trợn tròn mắt: "Hắn không phải là tam ca của chúng ta chứ?!"

Chỉ một câu nói đó đã khiến Thẩm Vô Cữu không gì lay chuyển được rơi lệ đầy mặt.

Trình An nghe vậy cũng không nhịn được chạy tới, thấy người nằm trên đất, kinh hô lên: "Thật sự là tam gia!"

Loading...