Mạt Thế Đội Trưởng Xuyên Thành Tiểu Công Chúa - Chương 470

Cập nhật lúc: 2025-03-27 20:23:25
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cảnh Huy Đế gật đầu: "Chuẩn."

Sở Du Ninh có chút lo lắng nhìn theo bóng lưng Thẩm Vô Cữu, đột nhiên trước mắt tối sầm, nàng ngẩng đầu lên thì thấy Cảnh Huy Đế đứng trước mặt.

"Ngươi ôm cái hộp này đến đây là để hiếu kính trẫm sao?" Cảnh Huy Đế nhìn vào chiếc hộp gỗ tử đàn nàng đang ôm trong lòng, một chiếc hộp khá to và dài, ôm mãi mà không thấy nặng, không biết bên trong đựng gì.

Ừm, khuê nữ cuối cùng cũng biết quan tâm đến ông ta một lần, câu tục ngữ nói rất hay, xa thơm gần thối.

"Ồ, suýt quên, đúng là tặng cho người." Sở Du Ninh đưa hộp ra.

"Bên trong đựng thứ gì?"

Cảnh Huy Đế cảm thấy với tính keo kiệt của khuê nữ, chắc không phải là thứ gì tốt, trừ khi là thứ nàng không ưa, ví dụ như viên ngọc nàng vứt đi như giày rách.

"Xương cốt của Đại công chúa."

"Ngươi nói gì!" Cảnh Huy Đế sợ đến vỡ giọng, vội rụt tay về.

Sở Du Ninh chớp mắt: "Là đại tỷ của ta mà. Nàng ấy thảm lắm, sau khi c.h.ế.t còn bị Dự Vương đóng đinh vào để trút giận. Ta liền mang nàng ấy về, người xem thế nào?"

"Không phải, ngươi ôm một bộ xương trong lòng lâu như vậy!" Cảnh Huy Đế vẫn chưa hoàn hồn.

Sở Du Ninh nghiêng đầu: "Điểm mấu chốt chẳng phải nên là tức giận vì những gì đại tỷ đã phải chịu sao?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-doi-truong-xuyen-thanh-tieu-cong-chua/chuong-470.html.]

"Đúng! Đều tại ngươi quá hấp tấp."

Cảnh Huy Đế xoa xoa cái đầu rối bời, chỉ tay vào nàng, vô thức định mở miệng gọi Lưu Chính nhưng lời đến miệng lại nuốt trở vào.

Ông ta nhìn vào chiếc hộp gỗ tử đàn, trên mặt hiện lên vẻ đau buồn, vừa rồi còn chê khuê nữ không biết điều nhưng giờ lại đích thân đưa tay ra đón lấy.

Xương cốt của một người có thể nặng đến mức nào? Nhưng lúc này ông ôm trên tay lại thấy vô cùng nặng trịch.

Cảnh Huy Đế nghiêm trang đặt chiếc hộp dài lên ngự tọa, thậm chí còn không có dũng khí mở ra xem, nhất là sau khi nghe Sở Du Ninh kể về thảm trạng của Đại công chúa.

Ông ngẩng đầu hỏi: "Ngươi không tha cho Dự Vương chứ?"

"Tất nhiên không thể, ta đã làm hắn phát điên, sau này hắn không chỉ luôn cảm thấy có người đóng đinh vào xương mình, mà mỗi nữ nhân hắn nhìn thấy đều là đại tỷ, còn là đại tỷ trông cực kỳ đáng sợ." Sở Du Ninh tùy ý ngồi trên bậc thềm trước ngự tọa.

Làm hoàng đế cũng có chỗ tốt, ví dụ như khi hoàng đế muốn đến xem chiến trường, sẽ có người tìm một nơi trống trải, bố trí nơi đó thật tốt, trải thảm, đặt bình phong ngự tọa, trước ngự tọa còn có bậc thềm để đặt chân.

"Làm tốt lắm!" Cảnh Huy Đế vỗ tay khen ngợi.

Sở Du Ninh chống cằm ngẩng đầu nhìn ông ta: "Người đã biết thân thế của mình, tại sao còn để đại tỷ đi hòa thân?"

Hỏi đến chỗ đau lòng, Cảnh Huy Đế cũng ngồi xuống: "Đại tỷ ngươi là người tốt, là trẫm không tốt. Trẫm không nên sinh ra nàng, cũng không nên sinh ra các ngươi. Ngươi là đứa con cuối cùng trẫm định sinh, nhưng mẫu hậu ngươi khóc lóc cầu xin trẫm cho nàng thêm một đứa nữa, trẫm nói rõ người thừa kế ngai vàng tương lai tuyệt đối không thể là con của trẫm, không biết mẫu hậu ngươi có nghe nhầm không, nhất quyết muốn đứa con này, trẫm nhất thời mềm lòng nên lại có Tiểu Tứ."

Sở Du Ninh hiểu ra, vậy ra hoàng đế quả nhiên muốn làm bậy đến cùng, đến cả ngai vàng cũng không muốn để lại, nếu không có sự can thiệp của nàng, dù thế nào thì kết cục cuối cùng của Khánh Quốc cũng sẽ đi đến diệt vong.

Loading...