Mạt Thế Đội Trưởng Xuyên Thành Tiểu Công Chúa - Chương 465

Cập nhật lúc: 2025-03-27 20:22:13
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhưng con đường này đã không cho phép ông ta quay đầu, chỉ có thể cắn răng đánh tiếp, đặc biệt là thấy nhiều nghĩa quân kéo đến hỗ trợ, ông ta càng thêm tham vọng.

Vội vã đi ngày đi đêm, chưa đầy mười ngày, Sở Du Ninh và những người khác đã đi qua cửa khẩu cuối cùng của Việt Quốc.

Ra khỏi cửa khẩu thuận lợi, Sở Du Ninh vừa lấy ra một cái bánh ngàn lớp nhân đậu xanh, há miệng định ăn, đột nhiên một bàn tay vươn tới cướp mất với tốc độ cực nhanh.

Mọi người hít vào một hơi, vậy mà còn có người dám cướp đồ ăn trên tay công chúa!

Sở Du Ninh tức giận nhìn lại, Thẩm Vô Dạng đã nuốt trọn cái bánh ngàn lớp nhân đậu xanh, vì thế còn suýt bị nghẹn, nàng lập tức tức giận.

Thẩm Vô Cữu kịp thời đưa tới một bắp ngô nướng: "Công chúa, ta thay nhị ca xin lỗi."

Sở Du Ninh lập tức hết giận, nhận lấy cắn một miếng lớn, lúc này ngô non vừa ngọt vừa dẻo, nhai rất có vị.

Nàng vừa ăn vừa nói với Thẩm Vô Dạng: "Nhị ca, bây giờ ngươi là người rồi, phải có lễ phép."

"Công chúa thẩm thẩm, con cũng thay cha xin lỗi." A Quy đưa cây kẹo hồ lô trong tay tới, tuổi còn nhỏ đã gánh vác trọng trách phải chăm sóc cha.

Sở Du Ninh cũng không khách sáo, cắn một viên kẹo hồ lô, hung hăng xoa xoa búi tóc nhỏ sau gáy nó: "Không tệ, nhỏ như vậy đã biết cha nợ con trả rồi."

"Đợi cha khỏi bệnh rồi để cha xin lỗi công chúa thẩm thẩm." A Quy thuận thế nép vào lòng công chúa thẩm thẩm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-doi-truong-xuyen-thanh-tieu-cong-chua/chuong-465.html.]

Sở Du Ninh đang định trêu nó thêm, đột nhiên nhíu mày, nhanh chóng dựng lên lá chắn tinh thần.

"Dừng lại." Nàng vẫy tay ra lệnh dừng lại.

Mọi người vội vàng kéo ngựa lại, cảnh giác nhìn xung quanh.

"Phía trước không xa có một nhóm lớn Việt quân dựng tường người, hai bên cũng xếp đầy hơn vạn người, trên mặt đất còn rắc vôi, trừ khi chúng ta có thể bay, nếu không muốn đi qua nhất định sẽ đụng phải bọn họ." Việt lão đế hẳn là đã nhìn thấu trò của nàng.

Những người bị lá chắn tinh thần của nàng bao phủ, trong mắt người khác chỉ giống như cảnh vật xung quanh, một khi đụng phải, hoặc để lại dấu chân trên mặt đất, kẻ địch sẽ phát hiện ra, hỏa lôi hỏa pháo chôn sẵn từ trước sẽ b.ắ.n phá về phía bọn họ, hơn vạn người, tinh thần lực của nàng cũng không khống chế được nhiều như vậy.

"Xem ra lão hoàng đế đó đã sớm hạ lệnh phòng thủ ở đây rồi." Thẩm Vô Cữu nói.

Sở Du Ninh rút đại đao từ dưới xe ra: "Vậy thì g.i.ế.c qua đó!"

Lời này vừa dứt, mọi người đều rút đao, không có gì phải sợ, không có lý gì đã đến cửa nhà rồi mà còn không về được.

Ngay cả Hứa Hàm Nguyệt cũng lặng lẽ sờ lấy con d.a.o găm mà công chúa đưa cho nàng ta, nắm chặt trước ngực, nàng ta tuy sợ nhưng không thể nhụt chí, nếu không sẽ bị coi thường.

Khương Trần ngồi ngoài cùng Trần Tử Thiện đánh xe, quay đầu muốn bảo Hứa Hàm Nguyệt ngồi cho tốt, liền thấy nàng ta nắm chặt con d.a.o găm, rõ ràng là căng thẳng sợ hãi nhưng trên khuôn mặt thanh tú thoát tục lại có một khí thế liều lĩnh.

Hắn sửng sốt, nhịn cười khẽ ho một tiếng: "Hứa cô nương vẫn nên buông con d.a.o găm xuống thì hơn, ta lo lát nữa xe ngựa đi quá nhanh, cô nương cầm không chắc con d.a.o găm này sẽ làm bị thương chính mình."

Hứa Hàm Nguyệt lập tức như cây cải héo, đôi mắt long lanh trừng Khương Trần một cái, buồn bã quay lưng đi. Nàng ta khó khăn lắm mới lấy hết can đảm.

Loading...