Mạt Thế Đội Trưởng Xuyên Thành Tiểu Công Chúa - Chương 429

Cập nhật lúc: 2025-03-27 20:20:24
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một lúc sau, thấy người phía sau không có động tĩnh gì, hắn quay đầu nhìn cô cô không xa, lại mạnh dạn tiến lên xem trộm.

Sau gốc cây có một người mặt đầy râu, tóc tai bù xù, quần áo rách rưới, ngay cả giày cũng không có, còn bò bằng tay chân, giống như hổ trên Quỷ Sơn đi lại.

Không phải thỏ, A Quy có chút thất vọng.

Vì gần đó có người nên A Quy cũng không sợ người này, hơn nữa người này còn trốn tránh, hẳn là sợ bọn họ mới đúng.

Hắn nhìn người giống như ăn mày này, đặt thanh kiếm gỗ xuống, từ trong túi lấy ra gói thịt khô cẩn thận đặt xuống đất: "Cho ngươi ăn."

Người đó dùng tứ chi đi lại, tiến đến cúi đầu há miệng cắn gói thịt khô.

"Không phải ăn như vậy."

A Quy vội vàng tiến đến giật lấy gói thịt khô, nhưng tên ăn mày lại đè tay lên trên bảo vệ không cho hắn lấy, vì vậy giấy dầu bị rách, thịt khô rơi vãi đầy đất.

Tên ăn mày bò xuống há miệng ăn, may mà trên đất có một lớp lá dày, thịt khô rơi trên lá, người này còn ăn cả lá.

A Quy thấy hắn có vẻ rất đói, lại lấy quả khô trong túi ra, lần này hắn học cách mở giấy gói, đặt xuống đất cho tên ăn mày ăn.

Người đó nhìn hắn một cái, cúi đầu dùng mũi ngửi ngửi, há miệng đớp một miếng lớn cho vào miệng.

A Quy ngồi xổm trên đất nhìn hắn ăn: "Sao ngươi không dùng tay bốc ăn?"

Tên ăn mày đương nhiên sẽ không trả lời hắn, ngay cả đầu cũng không ngẩng lên, trong mắt chỉ có đồ ăn.

"Sao ngươi lại dùng tay đi lại vậy?"

"Ngươi ăn đồ ăn giống như hổ và gấu đen, chúng ăn đồ ăn cũng không cần dùng tay, chỉ cần dùng miệng ăn là được."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-doi-truong-xuyen-thanh-tieu-cong-chua/chuong-429.html.]

Tên ăn mày nhanh chóng ăn hết đồ ăn, ngay cả giấy dầu cũng muốn ăn vào, bị A Quy kịp thời ngăn lại: "Cái này không thể ăn."

Tên ăn mày nhìn hắn một lúc, đột nhiên cắn thanh kiếm gỗ trên đất rồi chạy.

Người đó rõ ràng là dùng tứ chi đi lại nhưng lại chạy rất nhanh, trong nháy mắt đã nhảy lên cây, còn có thể từ cây này nhảy sang cây khác, linh hoạt như một con khỉ.

Chuyện xảy ra quá đột ngột, A Quy hoàn toàn ngơ ngác, hắn ngây ra như phỗng, đến khi phản ứng lại thì người kỳ quái đã chạy mất dạng.

"Kiếm của ta!" A Quy nhớ ra phải đuổi theo.

"A Quy, con đi đâu vậy? Phải đi rồi." Thẩm Tư Lạc vừa kịp kéo hắn lại.

"Nhị cô cô, kiếm... thanh kiếm công chúa thẩm thẩm làm cho con." A Quy chỉ vào hướng tên ăn mày biến mất, lo lắng đến mức dậm chân.

Thẩm Tư Lạc biết A Quy rất coi trọng thanh kiếm mà công chúa thẩm thẩm làm cho hắn, ngay cả khi lén lút chạy ra ngoài cũng không quên mang theo.

Nàng ta tìm kiếm trên mặt đất, không thấy thanh kiếm gỗ nhỏ liền hỏi: "Kiếm đâu?"

"Bị một tên ăn mày cắp mất rồi, nhị cô cô, chúng ta mau đuổi theo đi!" A Quy kéo tay áo Thẩm Tư Lạc kéo về phía trước.

"Bị cắp đi..." Thẩm Tư Lạc không biết tại sao A Quy lại dùng từ cắp, chỉ có dã thú mới dùng từ cắp.

Nàng ta vẫn luôn chú ý đến bên này, chỉ thấy A Quy trốn sau gốc cây lớn thò đầu ra chơi, sau đó ngồi xổm trên mặt đất, nàng tưởng hắn nhặt lá cây chơi, hóa ra còn gặp một tên ăn mày sao?

"Lạc Lạc, phải đi rồi." Bùi Diên Sơ thấy bọn họ vẫn chưa đi, vội vàng đến kéo A Quy đi.

"Nhưng mà nhưng mà... kiếm của con." A Quy không ngừng quay đầu nhìn về hướng tên ăn mày biến mất, mong tên ăn mày đó trả lại kiếm cho hắn.

Loading...