Thẩm Vô Cữu đẩy hắn ra, sải bước lên trước, kéo nữ nhân đó ra khỏi sau lưng Khương Trần.
"Công chúa, phò mã động thủ rồi mà người vẫn chưa có phản ứng gì sao?" Trần Tử Thiện chạy đến trước mặt Sở Du Ninh, công chúa có phải là thiếu một sợi dây trong não không?
Sở Du Ninh nghi ngờ nhìn hắn: "Trần Béo Béo, ngươi sốt ruột như vậy là nhìn trúng cô nương nhà người ta rồi sao? Đừng quên ngươi còn có một thê tử đang ở nhà chờ ngươi đấy."
Trần Tử Thiện muốn quay người đ.â.m đầu vào cây, hắn sốt ruột vì ai chứ?
"Ngươi nhìn trúng cũng vô dụng, cô nương nhà người ta không nhìn trúng ngươi, nàng ta nhìn trúng Khương Đào Đào. Trước kia ngươi nạp thiếp nhiều như vậy là muốn sinh ra con, ta không trách ngươi, nhưng bây giờ ngươi đã có tình cảm với thê tử thì đừng nghĩ nữa."
"Công chúa, ý của ta là, phò mã nhìn trúng nàng ta rồi!"
Trần Tử Thiện tức giận nói thẳng ra, không nói thẳng không được, công chúa căn bản không hiểu.
Sở Du Ninh chớp chớp mắt: "Thẩm Vô Cữu thích kiểu đó sao?"
Nàng cúi đầu nhìn n.g.ự.c mình, nửa năm nay rõ ràng đã lớn hơn một chút, nhưng so với đối phương vẫn hơi nhỏ, lại nhìn khuôn mặt của đối phương, cũng không phải một kiểu với nàng, đối phương dịu dàng khả ái, nàng có thể đáng yêu nhưng không liên quan gì đến dịu dàng.
"Ngươi thích kiểu này sao?" Sở Du Ninh đi tới hỏi thẳng.
Mọi người:...
Rất tốt, quả nhiên là công chúa giải quyết nhanh gọn.
Thẩm Tư Lạc cũng sốt ruột, tiến lên thì thầm: "Tứ ca, huynh đừng hồ đồ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-doi-truong-xuyen-thanh-tieu-cong-chua/chuong-424.html.]
Thẩm Vô Cữu trừng mắt nhìn nàng ta: "Nói bậy bạ gì đó, cút sang một bên."
Hắn quay đầu nhìn Sở Du Ninh, trừng phạt mà véo mặt nàng: "Ta chỉ thích kiểu như công chúa."
Sở Du Ninh gật đầu: "Chứng tỏ ánh mắt của ngươi vẫn còn tốt. Vậy ngươi tiếp tục nhìn đi, mắt là để phát hiện ra những thứ đẹp đẽ."
Mọi người:...
Bọn họ sai rồi, là suy nghĩ của bọn họ không theo kịp công chúa.
Thẩm Vô Cữu thích Sở Du Ninh nhìn nhận mọi việc khác với người thường, hắn nhỏ giọng nói bên tai nàng thân phận của nữ tử này.
Mặc dù giấc mơ đó của hắn đến một cách kỳ lạ, trong mơ cũng chỉ nhìn thấy từ xa nhưng nữ nhân có thể dẫn đến diệt quốc, gián tiếp khiến Thẩm gia rơi vào kết cục như vậy, hắn không thể không khắc sâu.
Không ngờ đêm qua bọn họ còn nghĩ nữ nhân đó có phải là Tề Vương phi không, hôm nay lại vô tình đụng phải bọn họ.
Sở Du Ninh trợn tròn mắt, ánh mắt lại dừng trên người Hứa Hàm Nguyệt.
Thẩm Vô Cữu nói đây chính là hồng nhan khiến Cảnh Huy Đế nổi giận mà khai chiến với Việt Quốc ở kiếp trước!
Một người ở Việt Quốc, một người ở Khánh Quốc, hơn nữa phụ hoàng của nàng cũng chưa từng đến Việt Quốc, làm sao quen biết với cô nương nhà người ta, còn trở thành chân ái? Cô nương này hình như cũng trạc tuổi nàng?
Sở Du Ninh lại nhìn người từ trên xuống dưới, gật đầu, cũng thì thầm với Thẩm Vô Cữu: "Quả thật là kiểu phụ hoàng ta sẽ thích."
Mọi người thấy công chúa và phò mã nhìn chằm chằm Hứa Hàm Nguyệt nói chuyện riêng, cũng không nhịn được mà nhìn theo, Hứa Hàm Nguyệt hoàn toàn trốn sau lưng Khương Trần, chỉ thỉnh thoảng mới thò đầu ra nhìn trộm, rồi lại rụt về.
Thẩm Vô Cữu biết được nữ nhân này vốn là có người tặng cho Dự Vương, bị Trần Tử Thiện bọn họ nửa đường vô tình cướp được, cũng không vội thẩm vấn, dù sao cũng phải đưa người về cùng, trước mắt phải nhanh chóng rời khỏi đây.