Mạt Thế Đội Trưởng Xuyên Thành Tiểu Công Chúa - Chương 406
Cập nhật lúc: 2025-03-27 06:07:05
Lượt xem: 9
Thẩm Vô Cữu thật ra không tin tưởng Tứ công chúa, đặc biệt là lúc trước khi điều tra Ngũ công chúa còn biết Tứ công chúa này có không ít tâm tư cẩn thận, nếu nàng ta biết được sự thật, dưới sự kích động mà làm ra chuyện gì đó khiến bọn họ bại lộ thì không ổn.
"Ninh Ninh thấy Tứ công chúa đáng tin không?"
Thẩm Vô Cữu hỏi, so với việc ngăn cản chuyện loạn này, hắn càng lo lắng cho sự an nguy của nàng.
"Không đáng tin nhưng có ta ở đây mà." Sở Du Ninh vỗ ngực.
Thẩm Vô Cữu biết không để Sở Du Ninh đi chuyến này, trong lòng nàng sẽ không thoải mái, đặc biệt là ban ngày ở tửu lâu nghe nói Dự Vương thường bán mỹ nhân để mua vui, hắn liền nhận ra nàng hẳn cũng muốn có cơ hội đi xem Tứ công chúa đang ở hoàn cảnh nào, thêm vào đó chuyện bọn họ tạm thời quyết định làm đêm nay, ngày mai phải rời đi, nếu không đi thì không còn cơ hội nữa.
Hai người đều là người quả quyết, sau khi quyết định xong lại đổi hướng đi đến phủ Dự Vương.
Đêm đã khuya, đèn đuốc khắp nơi trong phủ Dự Vương đã tắt từ lâu, Thẩm Vô Cữu ôm Sở Du Ninh vượt tường vào, tránh được thủ vệ của vương phủ, đi thẳng đến hậu viện.
"Người thế nào rồi?"
"Chỉ còn nửa cái mạng."
"Dùng thuốc tốt để nuôi dưỡng, tận tâm hầu hạ, đừng để chết, biết đâu sau này vương gia còn có lúc nhớ lại."
Tứ công chúa nằm trên sập quý phi, một tay chống trán, nửa khép mắt chờ người đi về báo, nghe xong liền đứng dậy định đi gỡ đồ trang sức nghỉ ngơi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-doi-truong-xuyen-thanh-tieu-cong-chua/chuong-406.html.]
Tứ công chúa vừa đứng dậy quay người, chỉ thấy một sợi tóc phất qua má, nàng ta dừng bước, quay đầu lại liền thấy nha hoàn vừa nói chuyện với nàng ta đã ngã xuống đất, trước mặt đứng đó là Du Ninh công chúa đã hơn nửa năm không gặp.
Nàng vẫn như vậy, dường như có thể mãi mãi hồn nhiên ngây thơ, có thể tùy hứng làm bậy, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào, trông có vẻ cũng tròn hơn, có thể thấy được hơn nửa năm nay nàng sống rất tốt.
Đôi mắt trước kia cao cao tại thượng, tự cho mình cao hơn những người thứ xuất như bọn họ, giờ đây đôi mắt này trong veo nhìn nàng ta, giống như đã để nàng ta vào mắt, cũng dường như có thể nhìn thấu nàng ta.
"Sao ngươi lại chạy đến Việt Quốc? Khánh Quốc sắp vong quốc rồi sao?" Tứ công chúa đi đến bàn trang điểm.
Sở Du Ninh đi một đường nghe nhiều người Việt Quốc khẳng định Khánh Quốc sẽ mất, nhưng đây là lần đầu tiên nàng cau mày.
Nàng liếc nhìn đồ đạc trong phòng, dựa vào kinh nghiệm đi cướp... ừm, đòi nợ, nàng cũng được coi là có tầm nhìn, có thể thấy được những thứ bày trong này giá trị không thấp, không món nào không tinh xảo, xem ra Tứ công chúa này gả đến Việt Quốc sống khá thoải mái.
Ban ngày ở tửu lâu nghe nói Dự Vương bán mỹ nhân là chuyện thường, Sở Du Ninh còn lo lắng cho Tứ công chúa một phen, lo nàng ta bị bắt nạt đến mức phải ngủ chuồng củi, giờ xem ra nàng ta sống cũng không tệ, ít nhất còn có uy hơn so với lúc trước ở trong cung.
Thẩm Vô Cữu không tiện vào nên ở bên ngoài canh chừng, Sở Du Ninh cũng thả tinh thần lực ra, có người đến gần nàng sẽ biết.
Nàng nhìn Tứ công chúa, gật đầu: "Không phải Khánh Quốc, là Việt Quốc sắp mất rồi, ngươi có muốn đi theo ta không?"
Nữ nhi của ai thì người đó chịu trách nhiệm, nàng vẫn nên đưa người về để Cảnh Huy Đế giải thích đi.
Tứ công chúa ngẩn người, cười khẩy: "Chỉ dựa vào sức mạnh của ngươi sao? Ngươi xem thường Việt Quốc quá rồi, ta đoán đến lúc ta gặp lại ngươi, ngươi đã trở thành tù binh của Việt Quốc rồi."