"Nếu ngươi đánh được hắn, ta thua." Sở Du Ninh ngồi xổm xuống.
Tiêu Dịch lúc này mới chú ý đến sự tồn tại của Sở Du Ninh, lại sợ hãi rụt vào trong, muốn khóc.
Hắn dù sao cũng là một quận vương, cho dù là tù binh cũng không nên bị đối xử như vậy, người Khánh Quốc không muốn hòa giải rồi.
"Công chúa thẩm thẩm, hắn xấu lắm, cho nên ta muốn vẽ mặt mèo cho hắn." A Quy mách lẻo.
"Mèo dễ thương như vậy, mặt hắn không xứng, chúng ta vẽ thứ khác." Sở Du Ninh nói xong dùng tăm tre xiên một miếng trứng đút cho A Quy.
A Quy sợ bị mắng, hoàn toàn quên hỏi đây là gì, cũng quen với việc công chúa thẩm thẩm đút cho ăn, công chúa thẩm thẩm đút, hắn liền ăn.
"Vậy vẽ gì?" A Quy hỏi.
"Vẽ tang thi đi, đánh không đau tay."
Tiêu Dịch:... Hắn thấy không ổn.
Thẩm Vô Cữu đi tới nghe được câu này, có chút tò mò không biết tang thi trong miệng công chúa là gì.
"Tang thi là gì? Trông thế nào?" A Quy hỏi.
"Ta vẽ cho con xem." Sở Du Ninh nhét bát cho Thẩm Vô Cữu, nhặt cây bút lông trên đất ngoắc ngoắc ngón tay với Tiêu Dịch.
Tiêu Dịch lùi về sau, nắm chặt lồng giam, c.h.ế.t cũng không chịu đi tới.
Sở Du Ninh vòng qua túm lấy cổ áo hắn kéo hắn tới, ấn mặt hắn vào lồng giam, đúng lúc định vẽ lên thì đột nhiên dừng lại, nhìn chằm chằm nửa khuôn mặt dưới của Tiểu Dịch: "Sao ta lại thấy hắn có chút quen mắt nhỉ?"
Thẩm Vô Cữu nghe nàng nói vậy, đưa bát cho người trông coi xe tù cầm, ngồi xổm xuống cùng nàng xem.
Bình Dương quận vương bây giờ đã không còn vẻ chỉnh tề như lúc mới bắt được, bị nhốt trong xe tù một tháng, đầu tóc bù xù, mặt mày hốc hác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-doi-truong-xuyen-thanh-tieu-cong-chua/chuong-392.html.]
Lúc mới nhìn không thấy, lúc này vì trên mũi hắn có thêm một vệt ria mép, chính nét vẽ như điểm nhãn này khiến người ta thấy khác hẳn.
Thẩm Vô Cữu cũng bắt đầu thấy có chút quen mắt.
"Buông, buông ra!" Tiêu Dịch ra sức giãy giụa, muốn thoát khỏi tay Sở Du Ninh.
Hắn thầm nghĩ chắc chắn là hoàng gia gia đã gây áp lực với Khánh Quốc, ả đàn bà này muốn làm thân với hắn, đáng tiếc muộn rồi!
Đợi hắn ra ngoài nhất định sẽ nhốt những người này vào lồng chó, treo vào ngục nước cho bọn chúng nếm mùi chuột chết.
Sở Du Ninh dùng tay bóp cằm Tiêu Dịch xoay mặt hắn qua lại, cuối cùng dùng một tay che nửa khuôn mặt trên của Tiêu Dịch, người này dưới mũi có thêm một vệt ria mép, cái môi, cái cằm đó, chẳng phải giống như——
"Có giống phụ hoàng của ta không?" Sở Du Ninh khẽ hỏi Thẩm Vô Cữu.
Phụ hoàng của nàng chỉ để một bộ ria mép, trông càng nho nhã chín chắn.
Trước kia không nhìn ra là vì thiếu vệt ria mép, thêm vào đó sau này bị Thẩm Vô Cữu đánh cho mặt mũi bầm dập, cũng không để ý nhiều, bây giờ bị A Quy vô tình vẽ thêm ria mép, như vậy, nhìn kết hợp cằm và môi lại nhìn ra được.
Câu nói này như một tiếng sấm đánh vào lòng Thẩm Vô Cữu, dấy lên sóng to gió lớn.
Hắn lập tức đứng dậy ra lệnh: "Người đâu, mở ra!"
Người trông coi lập tức mở cửa xe tù.
Thẩm Vô Cữu kéo Tiêu Dịch ra khỏi đó.
Không còn cột chắn, khuôn mặt này từ trên xuống dưới, từ trái sang phải nhìn rõ ràng, nửa khuôn mặt dưới quả thực giống như đương kim thánh thượng!
Hắn nhớ lại Cảnh Huy Đế ba lần bốn lượt giữ miệng, cho dù bị công chúa ép đến mức đó cũng cố hết sức che giấu sự thật.
Cũng như lời nói kỳ lạ mà chủ soái Việt Quốc nói với hắn lúc rời đi...