Mạt Thế Đội Trưởng Xuyên Thành Tiểu Công Chúa - Chương 387

Cập nhật lúc: 2025-03-27 06:06:26
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/RMSvZFox8R

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chỉ là rất lâu sau vẫn không có ai đáp lại hắn, chờ mãi mà vẫn không thấy đại bác động tĩnh gì.

"Chuyện gì thế? Pháo đâu!"

Người đi đón vũ khí trước đó trở về, mặt mày ủ rũ bẩm báo: "Nguyên, nguyên soái! Vũ khí lương thảo của chúng ta đều được đưa đến trận địa của địch rồi!"

Chủ soái Việt quân suýt ngã khỏi ngựa, hắn trợn mắt nhìn sang Khánh quân đối diện.

Chỉ thấy đối diện đột nhiên xuất hiện thêm một đội quân, đội quân đó đẩy theo từng xe vũ khí lương thảo, đó đều là xe chở đồ của bọn họ!

Còn Thẩm Vô Cữu trước đó không thấy đâu, lúc này đang ôm một nữ tử trong lòng, nữ tử đó mặc một bộ đồ bó màu tím đỏ, dường như phát hiện hắn đang nhìn nàng liền đột nhiên nhìn về phía này.

Qua sự dò la của kỵ binh, bọn họ cũng biết được nữ tử đột nhiên xuất hiện trên chiến trường Khánh Quốc hôm trước là ai, chính là Du Ninh công chúa có sức mạnh vô song mà Dự Vương đã nói!

Một công chúa tốt như vậy không ở kinh thành hưởng vinh hoa phú quý, lại chạy đến biên quan chịu khổ làm gì?

Sở Du Ninh thấy đối phương là một ông già, rất lễ phép vẫy tay chào ông ta.

Chủ soái Việt quân càng tức giận hơn, cảm thấy đối phương đang sỉ nhục mình, làm nguyên soái cả đời, hắn đã từng chịu nhục như vậy bao giờ!

"Nguyên soái! Còn đánh nữa không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-doi-truong-xuyen-thanh-tieu-cong-chua/chuong-387.html.]

"Đánh bằng gì! Đều là một lũ ngu ngốc! Có người lẻn vào doanh trại lấy mất vũ khí mà không biết! Có người phản bội mà cũng không biết!"

Vũ khí duy nhất có thể lật ngược tình thế của Việt quân đã không còn, ngược lại vũ khí của đối phương lại mạnh mẽ, quân lính cũng đông hơn bọn họ, biết rõ đánh không lại thì hắn đương nhiên sẽ không lấy trứng chọi đá, trực tiếp rút quân.

Lúc Việt quân rút lui còn cướp bóc biên thành một phen làm lương khô, mỹ danh là bọn chúng không cướp thì Khánh quân cũng sẽ cướp.

Biên thành vừa rồi vẫn là thiên đường, ngay sau đó đã trở thành địa ngục, bách tính biên thành có lẽ mãi mãi không ngờ rằng, có một ngày quân đội của chính quốc gia lại quay ra cướp bóc bọn họ.

Thẩm Vô Cữu dẫn theo quân lính g.i.ế.c đến biên thành Việt Quốc, lúc này cổng thành mở toang, bên trong như vừa trải qua một trận cuồng phong bạo vũ, bách tính khóc lóc chạy trốn... giống như địa ngục trần gian.

Vừa nhìn thấy đội quân không thuộc Việt Quốc chỉnh tề tiến vào thành, họ im lặng một lát, không biết ai hét lên trước.

"Khánh quân đánh vào rồi! Thành vỡ rồi! Mau chạy trốn hết đi!"

Mọi người càng vội vã chạy trốn, sợ lại đón thêm một đợt cướp bóc khủng khiếp hơn nữa, không ít người vì hoảng loạn mà đ.â.m sầm vào nhau, thậm chí còn xảy ra tình trạng giẫm đạp.

Thẩm Vô Cữu dẫn đại quân tiến vào thành, vừa vào cổng thành đã vung tay ra lệnh dừng lại, uy nghiêm hạ lệnh: "Sau khi vào thành, không được đốt g.i.ế.c cướp bóc bách tính, nếu không sẽ c.h.é.m không tha! Bị tấn công thì có thể giết!"

Giọng nói lạnh lùng cứng rắn như cố ý muốn an lòng bách tính trong thành, cũng cảnh cáo bách tính Việt Quốc không được làm hại binh lính của hắn.

Những bách tính chạy trốn gần đó có người nghe xong lời này thì dần chậm lại bước chân, nhìn về phía vị tướng lĩnh anh tuấn oai phong trên ngựa.

Trước đây hai quân giao chiến, bên thua trận thì thành vỡ, của cải trong thành kể cả con người đều coi như chiến lợi phẩm, có thể để tướng sĩ cướp bóc thỏa thích, hưởng thụ chiến quả mà bọn họ liều mạng giành được.

Loading...