Mạt Thế Đội Trưởng Xuyên Thành Tiểu Công Chúa - Chương 351

Cập nhật lúc: 2025-03-26 20:13:27
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sở Du Ninh chỉ mở to đôi mắt hạnh trong veo nhìn ông ta, đợi ông ta nói.

Cảnh Huy Đế:... Đột nhiên quên mất vừa rồi muốn nói gì.

Cảnh Huy Đế lại chuẩn bị cảm xúc: "Ngươi là công chúa, những gì ngươi làm cho Khánh Quốc, bá quan văn võ và bách tính Khánh Quốc đều sẽ ghi nhớ."

Sở Du Ninh lắc đầu: "Ta chỉ muốn đi xem những kẻ khốn nạn bắt nạt Hề Âm trông như thế nào thôi."

Cảnh Huy Đế:... Lời từ biệt này không thể nói được nữa rồi.

Sở Du Ninh cười tinh nghịch: "Phụ hoàng, người yên tâm, ta sẽ trở về lành lặn, Tiểu Tứ còn chờ ta nuôi nấng."

Cảnh Huy Đế trừng mắt nhìn nàng, biết ông ta không yên tâm, nàng còn cố ý nói đùa.

"Trẫm biết ngươi lợi hại, nhưng trong chiến tranh không được hấp tấp, mọi chuyện phải nghe Thẩm Vô Cữu." Cảnh Huy Đế sợ khuê nữ của mình quá hấp tấp sẽ làm hỏng kế hoạch tác chiến.

"Ta biết." Sở Du Ninh gật đầu, ngoan ngoãn vô cùng.

"Được rồi. Nếu không cần thiết, ngươi cũng không cần ra chiến trường, đao kiếm vô tình." Ông ta vẫn không nỡ đưa khuê nữ ra chiến trường.

"Đao kiếm vô tình, ta có mắt là được." Sở Du Ninh vỗ ngực.

Cảnh Huy Đế:...

"Vậy ngươi cứ yên tâm đi, trẫm sẽ phái người trông coi ngọn núi của ngươi." Nơi đó chính là nơi sản xuất thuốc súng, không thể sơ suất được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-doi-truong-xuyen-thanh-tieu-cong-chua/chuong-351.html.]

Sở Du Ninh xua tay: "Không cần, ta đã để lại những ám vệ mà người ban cho ở Quỷ Sơn, còn có mãnh thú trông nhà, dù ta không có ở đó thì cũng không ai dám trộm lương thực và gà của ta."

"Đó là trẫm phái đi bảo vệ ngươi, ngươi lại để bọn họ đi trông gà cho ngươi?!"

Trước khi đến, Cảnh Huy Đế đã tự nhủ với mình, hôm nay đưa khuê nữ ra trận không được tức giận, nhưng nghe nàng nói để lại tất cả ám vệ ở Quỷ Sơn trông coi gà, ông ta không thể không tức giận.

Ông ta nhìn Thẩm Vô Cữu bên cạnh, nghi ngờ có phải Thẩm Vô Cữu không muốn để ám vệ của mình đi theo hay không, dù sao với cái đầu óc của khuê nữ ông ta thì không thể nghĩ ra chuyện ông ta cài người bên cạnh nàng.

Thẩm Vô Cữu tỏ vẻ oan uổng, hắn có thể nói mình cũng vừa mới biết chuyện bệ hạ phái ám vệ đi theo không?

"Ta không cần bọn họ bảo vệ." Sở Du Ninh xua tay.

Nàng vốn định giao Quỷ Sơn cho phủ tướng quân trông coi, vừa lúc Cảnh Huy Đế phái chín ám vệ đến, tất cả đều bị nàng đuổi đến Quỷ Sơn làm thủ vệ, ngoài ra, nàng còn bảo Thẩm Vô Cữu viết một tấm biển lớn, trên đề "Bên trong có hổ dữ, cẩn thận khi vào!"

Hổ và gấu đen đã bị nàng sai khiến gần bốn tháng, đã bắt đầu quen với cuộc sống được nuôi nhốt, hơn nữa giờ lại được ăn gà nàng nuôi, dù không có nàng khống chế, chúng cũng sẽ cố gắng bảo vệ thức ăn của mình.

Ám vệ vốn nghĩ rằng đi theo Du Ninh công chúa thích chạy lung tung chắc chắn là một việc khổ sai, không ngờ bọn họ còn chẳng có cơ hội đi theo, rơi lệ.

Nói đến Quỷ Sơn, Sở Du Ninh không yên tâm nhìn Cảnh Huy Đế: "Phụ hoàng, người đừng nghĩ đến chuyện đánh chủ ý vào mấy con gà của ta, ta đã đếm từng con một rồi."

Cảnh Huy Đế:...

Cảnh Huy Đế vừa rồi còn chưa hết giận, được rồi, giờ trong lòng lại bùng lên một ngọn lửa.

Ông ta nghiến răng nghiến lợi: "Trẫm là hoàng đế, còn thiếu một con gà của ngươi sao!"

"Gà của ta khác nha! Khác thế nào tin rằng phụ hoàng đã đích thân trải nghiệm rồi." Sở Du Ninh đắc ý.

Loading...