Mạt Thế Đội Trưởng Xuyên Thành Tiểu Công Chúa - Chương 345

Cập nhật lúc: 2025-03-26 20:12:49
Lượt xem: 11

Mấy vị đại thần:...

Nuôi hộ... Công chúa có phải thật sự coi Tứ hoàng tử là của mình rồi không?

"Chẳng lẽ ngươi còn muốn mang Tiểu Tứ đi đánh giặc?" Cảnh Huy Đế cũng không quan tâm đến việc trừng mắt với nhi tử nữa.

"Ta vốn định mang theo nhưng Trương ma ma nói từ kinh thành đến biên quan đường xá xa xôi, để không chậm trễ chiến sự còn phải thúc ngựa phi nhanh, Tiểu Tứ còn nhỏ như vậy không chịu được cho nên ta không mang theo." Sở Du Ninh nói xong trong mắt còn lộ ra vài phần tiếc nuối.

Đi đi về về ít nhất cũng phải nửa năm, nàng đã quen mỗi ngày ôm cục bột, véo cánh tay mập mạp, nghe nó gọi tỷ tỷ bằng giọng trẻ con, không gặp lâu như vậy cũng khá không nỡ.

Cảnh Huy Đế thấy may mắn vì còn có một người đầu óc tỉnh táo có thể khuyên được nàng, hoàng hậu để Trương ma ma lại quả là sáng suốt.

"Được rồi, Tiểu Tứ cứ ở lại cung trước." Cảnh Huy Đế phất tay.

Sở Du Ninh lại nhìn cục bột, quay người rời đi.

"Tỳ... tỳ tỳ..."

Cục bột như nhận ra mình sắp bị bỏ lại, từ trên bàn run rẩy đứng lên, đưa tay về phía Sở Du Ninh đang rời đi muốn được ôm, nước mắt trong mắt bắt đầu chực trào ra, mím miệng, nước mắt lưng tròng.

Sau khi được các ma ma ngày đêm chỉnh sửa, cục bột giờ đây cuối cùng cũng gọi đúng âm tỷ tỷ, chỉ là không lên đúng điệu.

Sở Du Ninh dừng bước, sau đó quay lại ôm cục bột, hôn chụt chụt hai bên má nó, rồi dứt khoát nhét cục bột vào lòng Cảnh Huy Đế: "Ngươi là một đứa trẻ ngoan, phải học cách tìm cha rồi."

Cảnh Huy Đế luống cuống tay chân ôm nhi tử nặng trịch, nhất thời không biết lời Sở Du Ninh nói đúng hay không.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-doi-truong-xuyen-thanh-tieu-cong-chua/chuong-345.html.]

"Không..." Cục bột đạp chân, ngoảnh đầu về sau tìm tỷ tỷ, đừng thấy chỉ là một cái chân nhỏ nhưng đá lên cũng rất mạnh.

Cảnh Huy Đế ôm rất cứng nhắc, đợi không thấy Sở Du Ninh nữa, ông ta vội vàng đặt cục bột lên án thư.

Cục bột vừa ngồi lên bàn, ngoảnh đầu nhìn trái nhìn phải, không thấy bóng dáng tỷ tỷ, nó lại cẩn thận bò dậy, đứng trên bàn, túm góc áo nhỏ, nhìn về phía cửa điện, miệng nhỏ mím lại sắp khóc trông rất đáng thương.

Các đại thần thấy vậy không khỏi tiến lên một bước, đưa tay ra, sợ nó đứng không vững ngã xuống.

Cảnh Huy Đế cũng sợ nó ngã, vội vàng bảo nó ngồi xuống, tiện tay cầm lấy ngọc tỷ bên cạnh đóng lên bàn tay mập mạp của nó.

Cảm giác mát lạnh, cộng thêm dấu ấn đỏ trên bàn tay nhỏ khiến cục bột chú ý, vừa định há miệng khóc thì lập tức ngậm miệng lại, nước mắt còn làm ướt hàng mi dài.

Nó chớp chớp mắt, đưa bàn tay mập mạp ra định lấy ngọc tỷ.

Cảnh Huy Đế thấy nó không khóc nữa, đặt ngọc tỷ trước mặt để nó tự chơi.

Mấy vị đại thần:...

Từ trước đến nay bọn họ không biết ngọc tỷ truyền quốc lại dùng để dỗ trẻ nhỏ, Tứ hoàng tử sợ là phải được ghi vào sử sách rồi.

Lưu Chính nhìn mà kinh hồn bạt vía, bệ hạ ơi, đó là ngọc tỷ đó! Có thể để tiểu hoàng tử một tuổi chơi sao, lỡ làm rơi thì sao.

Ngọc tỷ quá nặng, cục bột cầm không lên, bàn tay mập mạp đẩy mãi đẩy mãi, đẩy không được, nó nhìn về phía Cảnh Huy Đế,"Lại..." Sau đó hai tay muốn đẩy ngọc tỷ về phía ông ta.

Cảnh Huy Đế còn tưởng nó chơi vui: "Chơi đi, miễn là không khóc."

Phát hiện người này không hiểu lời mình nói, cục bột nắm tay nhỏ nhìn quanh tìm tỷ tỷ: “Tỷ…”

Loading...