Không xa, Sở Du Ninh nhìn cảnh này, quay đầu nói với Thẩm Vô Cữu: "Sức lực của bọn họ tốt thật."
Thẩm Vô Cữu nhìn thê tử của mình, không hiểu sao hắn cảm thấy sức lực của mình cũng rất tốt, muốn chạy vòng quanh núi, còn có một ngọn lửa chạy thẳng xuống bụng, nhìn thê tử, ngọn lửa này càng cháy càng mạnh.
Hắn vội dời mắt, nghi ngờ cơ thể mình có vấn đề.
Nếu không, thê tử của hắn có ngọt ngào đến mấy, hắn cũng không thể giữa ban ngày ban mặt mà không kiềm chế được mà suy nghĩ lung tung. ...
Ngày hôm đó, những người ăn thịt gà đều phát hiện tinh thần đặc biệt phấn chấn, cũng có người đợi đến tối mới ăn, ban đêm hừng hực chiến đấu mấy hiệp, những đại thần đã lâu không được thoải mái thế này liền nghi ngờ con gà của Du Ninh công chúa.
Cùng nghi ngờ còn có Thẩm Vô Cữu, hắn không dám ở chung phòng với thê tử, sợ thê tử nhìn ra lại ra tay, đến lúc đó hắn không khống chế được.
Hắn kéo Bùi Diên Sơ luyện tập đến nửa đêm, tiêu hao gần hết sức lực mới đi tắm nước lạnh, thay quần áo sạch sẽ rồi về phòng.
Trong phòng, công chúa đã ngủ say, sau mấy tháng cũng đã quen với việc hắn đến gần, sẽ không vì hắn đến gần mà ra tay với hắn nữa.
Thẩm Vô Cữu cẩn thận nằm xuống, công chúa đã chủ động lăn vào lòng hắn, chân cũng vắt lên người hắn, giống như sợ hắn bỏ trốn.
Thẩm Vô Cữu ôm thê tử nhỏ nhắn mềm mại của mình trong lòng, vô cùng thỏa mãn. ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-doi-truong-xuyen-thanh-tieu-cong-chua/chuong-323.html.]
Trần phủ
Trần Tử Thiện đặc biệt xách một con gà về hầm cho thê tử ăn, lần trước hắn về đã đuổi hết thiếp thất thông phòng trong hậu viện, cũng nói với thê tử rằng muốn hòa ly thì có thể hòa ly, dù sao nàng ta có đi theo hắn, hắn cũng không thể cho nàng ta một đứa con, hơn nữa hắn đã quyết định sau này sẽ theo công chúa, sẽ rất ít khi về nhà này, nếu hòa ly thì càng không cần về.
Cuối cùng cũng không biết thê tử nghĩ thế nào, cũng không nhắc đến chuyện hòa ly, trước kia thế nào bây giờ vẫn thế đó, chỉ là không còn suốt ngày mỉa mai hắn như trước nữa.
Trần Tử Thiện nghĩ đơn giản, nếu thê tử không muốn hòa ly, vậy tức là vẫn muốn tiếp tục sống với hắn.
Hôm nay thấy gà do công chúa nuôi ăn rất ngon, hắn liền xin công chúa bắt một con về, hắn muốn cho thê tử cũng được nếm thử gà do công chúa nuôi, vinh dự này cũng không phải ai muốn ăn là ăn được.
Kết quả là sau khi ăn gà, hắn và thê tử như củi khô gặp lửa nóng, như thể trở lại thời mới cưới, dũng mãnh vô cùng.
Kể từ khi thê tử nạp thiếp cho hắn để chứng minh việc không thể sinh con không phải do nàng ta, hai người đã không còn chung phòng nữa, đêm nay coi như đã xóa bỏ hiểu lầm.
Sau đó, Trần Tử Thiện còn ôm thê tử chia sẻ với nàng ta tin vui bệ hạ đích thân đề bạt hắn thành thị vệ bên cạnh công chúa, để cho thê tử biết, sau này hắn cũng là người có chức quan, nói ra ngoài nàng ta cũng có thể coi là phu nhân quan thái thái.
*
Sáng sớm ngày hôm sau, ở lối vào Quỷ Sơn có rất nhiều người chờ đợi, đều là người hầu của các đại thần, người đến đầu tiên còn ngượng ngùng, che che giấu giấu nói là thay mặt lão gia nhà họ đến cảm ơn công chúa đã thưởng gà, đến khi có nhiều người thì mọi người đều biết lý do thực sự tại sao họ đến.
"Nghe nói chưa? Gà mà Du Ninh công chúa nuôi có thể khiến người ta sung sướng như tiên."