Mạt Thế Đội Trưởng Xuyên Thành Tiểu Công Chúa - Chương 317

Cập nhật lúc: 2025-03-26 06:14:43
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ông ta ngẩng đầu tùy ý nhìn cảnh vật phía trước, ánh mắt đột nhiên dừng lại ở ngọn núi kho lương, trong lòng khẽ động, nhìn về phía Sở Du Ninh: "Ngươi thay tướng sĩ biên quan kêu oan như vậy, kho lương của ngươi có nên lấy ra một ít để khao thưởng tướng sĩ biên quan không?"

Động tác nhúng lẩu của Sở Du Ninh khựng lại, từng chút một mở to mắt: "Người còn không c.h.ế.t tâm muốn đánh chủ ý vào lương thực của ta sao? Đó đều là ta dựa vào bản lĩnh cướp... có được!"

Ha! Suýt nữa thì lỡ miệng rồi? Ngay cả trong lòng nàng cũng biết lương thực này là cướp được mà.

Cảnh Huy Đế cười khẩy: "Đó vốn là của triều đình, giờ bị ngươi chiếm mất."

"Sao lại là của triều đình? Ai có thể chứng minh, trước khi ta phát hiện ra ngọn núi này, triều đình đã chờ những lương thực này để cứu mạng sao? Ngọn núi này vẫn luôn không bị phát hiện, triều đình vẫn luôn không lấy ra được lương thảo sao?" Sở Du Ninh không thừa nhận điều này.

Cảnh Huy Đế: ...

Nếu là người khác, ông ta chỉ cần lộ ra một chút ý tứ là biết phải làm thế nào, đến khuê nữ thì lại ngang nhiên chiếm làm của riêng, nàng còn biết rằng dưới gầm trời này, không có tấc đất nào không phải của hoàng đế.

Ông ta tức giận chỉ vào nàng: "Cũng chỉ vì ngươi là khuê nữ của trẫm, nếu không với việc ngươi nhiều lần chống đối như vậy, không biết đã c.h.ế.t bao nhiêu lần rồi."

Sở Du Ninh không sợ: "Chém c.h.ế.t rồi hãy nói."

Cảnh Huy Đế: ... Nói như vậy, ông ta còn phải mừng vì nàng là khuê nữ của mình sao?

Cảnh Huy Đế biết khuê nữ ăn mềm không ăn cứng, thở dài: "Trẫm nói cho ngươi biết, nếu bây giờ Việt Quốc phát binh đánh Khánh Quốc, lương thảo chưa chắc đã theo kịp."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-doi-truong-xuyen-thanh-tieu-cong-chua/chuong-317.html.]

Sở Du Ninh chớp mắt: "Không sao, chúng ta g.i.ế.c đến hậu phương của Việt Quốc rồi cướp của chúng là được."

Cảnh Huy Đế hết lời: "Ngươi tưởng đánh giặc là trẻ con chơi đồ hàng sao, ngươi có lợi hại đến mấy cũng không thể địch lại vạn quân?"

"Vậy chờ đến khi lương thảo thực sự cạn kiệt rồi hãy nói."

Sở Du Ninh không tình nguyện quay mặt đi, dù có muốn tích trữ lương thực đến mấy thì đến lúc cần dùng nàng vẫn phân biệt được nặng nhẹ, nhiều nhất là đau lòng vài ngày.

Nàng đột nhiên lại nghĩ đến một chuyện, ánh mắt quét về phía Cảnh Huy Đế: "Nói đến lương thảo, mấy năm nay Thẩm gia đều dùng tiền của mình nuôi quân Thẩm gia, đó vốn phải do triều đình nuôi, các tẩu tẩu của Thẩm gia đến một bữa thịt cũng không nỡ ăn, người định bao giờ trả lại số tiền này?"

Cảnh Huy Đế suýt cắn phải lưỡi mình.

Ông ta sai rồi, ngay từ đầu ông ta không nên đánh chủ ý vào lương thực của nàng, không lấy được thì thôi, có khi còn phải bỏ ra một khoản.

"Măng này không tệ." Cảnh Huy Đế gắp một đũa măng ăn, định giả chết.

"Phụ hoàng, giả điếc giả câm vô dụng thôi. Người là một vị hoàng đế trưởng thành rồi. nên học cách gánh vác trách nhiệm đi." Sở Du Ninh đưa tay lấy bát của ông ta đi.

Cảnh Huy Đế kẹp đũa măng còn chưa kịp chấm nước chấm, ông ta trừng mắt nhìn khuê nữ đại nghịch bất đạo, thật muốn nghiêm trị nàng một phen, nhưng bất kể ông ta trừng mắt hay nổi giận, nàng đều không sợ, ông ta không thể thật sự dùng cấm quân đánh nàng chứ?

Cảnh Huy Đế nhìn sang Thẩm Vô Cữu: "Ngươi cũng cho là như vậy sao?"

"Thẩm gia bỏ tiền mua lương bổ sung lương thảo là tự nguyện, lương thảo không đủ thì không thể đánh thắng trận." Thẩm Vô Cữu chính trực đáp trả.

Loading...