Người hầu nghe Sở Du Ninh hỏi vậy, ánh mắt thiểm thước, run rẩy nói: "Là, là của tiểu nhân."
"Là của ngươi thì tốt."
Sở Du Ninh hài lòng gật đầu, nhìn về phía Chu Nghiêu: "Nếu phụ hoàng muốn người, vậy ngươi mau dẫn hắn đi đi."
Du Ninh công chúa đột nhiên dễ tính như vậy khiến Chu Nghiêu có chút không thích ứng, Thẩm tướng quân thì không nói nhưng công chúa lại là người dám trái ý thánh chỉ.
Sở Du Ninh chống nạnh: "Còn không mau đi, chờ ta tiễn các ngươi sao?"
Mặc dù cảm thấy có chỗ nào đó không đúng nhưng Chu Nghiêu vẫn dẫn người rút lui, dù sao bệ hạ chỉ yêu cầu bọn họ nhất định phải bắt người này về, chứ không nói nếu gặp Du Ninh công chúa thì phải làm thế nào.
Đợi người vừa rút lui, Sở Du Ninh lập tức phấn khích nói với Thẩm Vô Cữu: "Ngươi nói không sai, người hầu đó tuyệt đối không đơn giản, ta suýt nữa bị vẻ mặt thành thật của hắn đánh lừa rồi."
"Sao vậy?" Thẩm Vô Cữu thấy mắt nàng sáng lấp lánh thì biết nàng chỉ sợ lại phát hiện ra điều gì đó.
"Ngươi đi theo ta." Sở Du Ninh bước về phía chính phòng.
Thẩm Vô Cữu cũng đứng dậy khỏi xe lăn, từ sau khi công chúa dùng năng lực đặc biệt khâu vết thương cho hắn, lại trải qua nhiều ngày tĩnh dưỡng, giờ hắn không cần phải ngồi xe lăn từng bước nữa, đoạn đường này cũng có thể từ từ đi vào.
Rất nhanh, Thẩm Vô Cữu theo Sở Du Ninh đi qua tiền đường vào phòng ngủ của chủ nhân, một mặt tường trong phòng dựa vào tường viện nên được xây bằng gạch xanh, những bức tường khác vì nối liền với những căn phòng khác nên được làm bằng gỗ, cũng không thấy có gì khác thường, hắn còn tiến lên gõ bức tường sau.
Trình An thấy vậy cũng gõ khắp nơi, đều không thấy có gì khác thường. A Quy vì tò mò cũng gõ cho có, còn áp tai vào nghe.
Thẩm Vô Cữu liếc nhìn hắn, sau đó mới nhìn về phía Sở Du Ninh: "Nơi này có vấn đề gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-doi-truong-xuyen-thanh-tieu-cong-chua/chuong-287.html.]
Sở Du Ninh cười bí ẩn với hắn, dùng chân hơi dùng sức dậm xuống, sàn nhà lát đá xanh lập tức nứt ra.
"Công chúa thẩm thẩm lợi hại quá!" A Quy vỗ tay khen ngợi.
Sở Du Ninh ngồi xổm xuống nhặt một viên đá vỡ đưa cho Thẩm Vô Cữu: "Tặng ngươi."
Trình An: ...
Tiếp sau bánh nếp tẩm đường lần trước, chủ tử lại nhận được lễ vật công chúa tặng, lần này là một phiến đá vỡ, thật muốn cười quá!
Thẩm Vô Cữu không hề phật ý, nàng đưa thì hắn nhận, không hề do dự, cũng không quan tâm nàng có đang trêu chọc hắn hay không, nhiều nhất thì hắn sẽ chơi cùng nàng.
Hắn xem xét phiến đá vỡ này từ trên xuống dưới, đang định nói không thấy có vấn đề gì thì đột nhiên ánh mắt dừng lại.
Thẩm Vô Cữu vội giơ tay phủi bụi trên đó, đưa ra trước ánh nắng, có ánh bạc lấp lánh.
"Đá biến thành bạc sao?!" Trình An kinh hô.
Hắn vội rút con d.a.o găm mang theo bên mình, ngồi xổm xuống cạy một phiến đá, giơ lên đập mạnh xuống đất, lớp ngoài của phiến đá rơi ra, bên trong phiến đá giấu một thỏi bạc, được nung chảy thành một thanh mỏng giấu trong phiến đá.
"Còn nữa." Sở Du Ninh đi đến trước một bức tường, giơ chân đá.
Bức tường rất dễ sụp đổ, vì bên ngoài chỉ trát một lớp gạch mỏng, sau khi đổ xuống, những thỏi bạc bên trong rơi ra ầm ầm, từng thỏi lăn dưới chân. Có lẽ vì để lâu nên những thỏi bạc đã hơi đen.
Thẩm Vô Cữu cảm thấy đau buồn, ở đây ít nhất cũng có hơn mười triệu lượng bạc, chưa kể bên trong còn có những thỏi vàng, trong đó còn có một số tờ ngân phiếu bọc bằng da dê, cùng với sổ đỏ của mấy trăm căn nhà, mấy nghìn mẫu ruộng, thậm chí còn có cả tiền trang, tiệm cầm đồ, địa chỉ sắp trải khắp cả Khánh Quốc.