Thẩm Vô Cữu bị nàng cãi chày cãi cối, dáng vẻ chớp mắt đáng yêu khiến hắn buồn cười: "Ừ, công chúa nói đúng, tại cái bút."
"Vốn là như vậy, quá mềm." Sở Du Ninh ngẩng cao cằm, lời nói ra càng thêm hùng hồn.
Mạt thế về sau không còn lương thực, mọi người mới bắt đầu thu gom mọi thứ có thể thu gom được mang về căn cứ đổi đồ ăn thức uống, trong đó có đủ loại bút, cũng coi như đồ cổ.
Thẩm Vô Cữu rất thông minh không tiếp tục chủ đề này: "Vậy không bằng công chúa nói, ta vẽ? Ví dụ như tóc dài hay tóc ngắn."
"Được!" Sở Du Ninh lập tức nhảy dựng lên, nhường chỗ cho Thẩm Vô Cữu.
Thẩm Vô Cữu: ... Thực ra hắn cũng có thể ôm nàng vẽ.
Rất nhanh, dưới sự mô tả của Sở Du Ninh, cộng thêm trí tưởng tượng của Thẩm Vô Cữu, một bức tranh chân dung với ngũ quan rõ ràng đã xuất hiện.
Mặc dù vẫn không giống lắm với các mẹ trong trí nhớ nhưng cũng tương tự được năm sáu phần, Sở Du Ninh cầm trên tay xem đi xem lại, sau đó cẩn thận thổi khô, gấp lại cất kỹ.
Cất xong, nàng đối diện với ánh mắt dịu dàng sâu thẳm của Thẩm Vô Cữu, nhớ đến mình không thể giải thích được nguồn gốc của các mẹ Bá Vương Hoa, vì vậy theo thói quen đảo mắt: "Nếu ta nói những người này đều là ta gặp trong mơ, ngươi có tin không?"
Thẩm Vô Cữu cười kéo nàng ngồi lên đùi mình, ôm nàng, áp mặt vào mặt nàng thì thầm: "Nếu ta nói, ta cũng từng trong mơ cưới một nữ tử giống hệt công chúa, nhưng nữ tử đó cuối cùng lại hại c.h.ế.t cả nhà họ Thẩm, công chúa có tin không?"
Sở Du Ninh sửng sốt mở to mắt.
Thẩm Vô Cữu còn từng mơ như vậy sao!
Chính là vì trong mơ đã thấy những việc kiếp trước của nguyên chủ làm, cho nên mới giống Trương ma ma, sớm nhận ra nàng không phải là nguyên chủ?
Hắn đây là muốn bí mật trao đổi với nàng sao?
Sở Du Ninh hai tay nâng mặt hắn, khuôn mặt nhỏ nghiêm túc: "Ta thấy không đáng tin, chúng ta hiện tại mới là chân thực nhất."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-doi-truong-xuyen-thanh-tieu-cong-chua/chuong-262.html.]
Cuối cùng, nàng lại bổ sung một câu: "Nhưng người trong mộng của ta vẫn có thể tin."
Thẩm Vô Cữu bật cười, nắm tay nàng đặt lên n.g.ự.c mình, trán áp vào trán nàng: "Mộng của công chúa là tốt, có thể tin."
"Đúng vậy! Mộng của ngươi quá tệ thì đừng tin, có ta ở đây, ta sẽ không để các tẩu tẩu xảy ra chuyện."
Sở Du Ninh nói xong còn trẻ con dùng trán cụng trán hắn.
"Công chúa..."
Thẩm Vô Cữu cảm động thì thầm, nhẹ nhàng nâng cằm nàng, hôn lên đôi môi nhỏ nhắn có thể làm Cảnh Huy Đế tức giận đến mức bốc hỏa, cũng có thể đối với hắn nói lời ngon ngọt.
Thật sự là mơ sao? Sự xuất hiện của công chúa khiến cho giấc mơ đó thực sự chỉ là mơ. ...
Bên này, Bùi Diên Sơ mượn cớ trả khăn tay đến viện tử của Thẩm Tư Lạc.
Thẩm Tư Lạc nghe nói Bùi Diên Sơ đến, tim như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.
Tứ ca hỏi xong không phải nên đến nói đáp án cho nàng ta biết sao? Sao lại là hắn đích thân đến?
Nghe nói là đến trả khăn tay, Thẩm Tư Lạc lại không nhịn được nghĩ đây có phải là ý từ chối khéo không?
Nàng ta căng thẳng đi đi lại lại trong phòng, chuẩn bị tâm lý thật lâu mới ra ngoài gặp người.
Lúc này, Bùi Diên Sơ đã uống hết một chén trà, thấy Thẩm Tư Lạc đi ra, căng thẳng đến mức quên mất chén trà trong tay đã uống hết, cầm chén không lên uống mới phát hiện là không có gì.
May mà hắn vẫn giữ được bình tĩnh, dùng tư thế vô cùng tao nhã, giả vờ ngẩng đầu uống hết, đặt chén trà xuống, bề ngoài bình tĩnh, trong lòng hoảng loạn.