Mạt Thế Đội Trưởng Xuyên Thành Tiểu Công Chúa - Chương 256

Cập nhật lúc: 2025-03-25 19:37:49
Lượt xem: 32

Bùi Diên Sơ nhìn về phía Thẩm Vô Cữu, nữ nhân này là Thẩm Vô Cữu đặc biệt nhờ hắn ra mặt mua, sau đó hắn cũng quên hỏi xử lý thế nào, không ngờ lại mang người theo bên mình, tên này được đấy.

Công chúa sẽ không bị che mắt mà ngốc nghếch nhận người vào phủ chứ?

Bùi Diên Sơ dùng ánh mắt khinh thường nhìn Thẩm Vô Cữu, bây giờ hắn là người của công chúa, có nên nói cho công chúa biết không?

Thẩm Vô Cữu mặt đen lại: "Không phải như ngươi nghĩ."

Bùi Diên Sơ liếc nhìn Sở Du Ninh không có phản ứng gì, yên tâm rồi.

Huynh đệ hắn sẽ không tệ đến vậy, dù có muốn thì cũng phải có tự tin đánh thắng công chúa đã.

Không biết Thẩm Vô Cữu thời kỳ đỉnh cao và công chúa đánh nhau thì ai thắng ai thua. Đáng tiếc, vết thương của Thẩm Vô Cữu sau này không thể động võ được nữa.

Thẩm Vô Cữu lười quan tâm Bùi Diên Sơ nghĩ thế nào, hắn nhìn chằm chằm Trần Tử Thiện và Hề Âm.

Hai người này đứng cạnh nhau, ngoài việc Hề Âm lúc đầu hành lễ cảm ơn, sau đó thậm chí không nhìn nhau lấy một cái, có thể thấy trong mộng bọn họ ở bên nhau là vì muốn tìm kiếm hơi ấm còn sót lại trên thế gian.

*

Khi trở về trang viên biệt viện thì mặt trời đã sắp lặn, Thẩm Tư Lạc vừa xuống xe ngựa đã giống như một con thỏ chạy trốn, chạy vèo về viện tử của mình.

Bùi Diên Sơ đang định tiến lên trả khăn tay: ...

"Tiểu Lạc Lạc sao vậy?" Sở Du Ninh nghi ngờ.

Mọi người là lần đầu tiên nghe nàng gọi Thẩm Tư Lạc như vậy, ánh mắt nhất loạt dừng trên khuôn mặt còn mang nét trẻ con của nàng, nếu bọn họ nhớ không nhầm thì Thẩm Tư Lạc hình như lớn hơn công chúa mà?

"Đại tẩu gả tiểu muội rồi." Thẩm Vô Cữu nói xong, ánh mắt âm u nhìn về phía Bùi Diên Sơ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-doi-truong-xuyen-thanh-tieu-cong-chua/chuong-256.html.]

Bùi Diên Sơ nghe nói phủ tướng quân muốn gả Thẩm Tư Lạc, tâm thần hoảng hốt, hoàn toàn không để ý đến ánh mắt của Thẩm Vô Cữu.

"Mới mười tám tuổi, còn nhỏ lắm." Sở Du Ninh nói.

Mọi người lại im lặng, công chúa có phải quên mất mình mới mười sáu tuổi không?

"Công chúa, người ra ngoài cả một ngày rồi, Tứ điện hạ chắc cũng nhớ người, người có muốn đi xem không?"

Thẩm Vô Cữu định nói chuyện riêng với Bùi Diên Sơ.

Sở Du Ninh nhớ đến cục bột trắng trẻo mập mạp, trong lòng cũng hơi nhớ nó, gật đầu dắt A Quy bước về phía viện tử của cục bột.

Trần Tử Thiện cũng rất thức thời đi mất, Bùi Diên Sơ không phát hiện dị thường, nhưng hắn lại nhìn thấy ánh mắt Thẩm Vô Cữu nhìn mình giống như nhìn con lợn muốn củng cải trắng nhà hắn, đầy bụng ác ý.

Chậc chậc, chỉ hận mình không có huynh đệ, nếu không cưới rồi thì thân càng thêm thân thích.

Sau khi mọi người đi hết, Thẩm Vô Cữu nhìn Bùi Diên Sơ: "Ngươi nghĩ thế nào về việc nhà ta muốn gả tiểu muội?"

Bùi Diên Sơ bị hắn nhìn thấu tâm can, da đầu hơi tê, cười gượng vài tiếng: "Cần ta xem xét không? Tiểu muội nhà chúng ta không thể tùy tiện tìm người gả đi được."

"Ngươi coi Lạc nhi là muội muội sao?" Trong mắt Thẩm Vô Cữu lóe lên ánh sáng nguy hiểm.

"Đương, đương nhiên rồi, muội muội của ngươi chẳng phải là muội muội của ta sao?"

Bùi Diên Sơ trả lời trong lo lắng, thậm chí không dám nhìn thẳng.

Thẩm Vô Cữu lại lặng lẽ nhìn hắn một lúc, bảo Trình An đẩy mình đi: "Nhà ta đã xem trúng người cho tiểu muội rồi, là Nhị công tử nhà Hình bộ Thượng thư."

Bùi Diên Sơ nghe xong thì vội vàng nói: "Hắn là một tên ma ốm, ngươi làm vậy không phải đẩy Lạc nhi vào hố lửa sao? Cho dù nàng ta đã đính hôn thì cũng không đến mức chỉ có thể tìm một người như vậy."

Loading...