Mạt Thế Đội Trưởng Xuyên Thành Tiểu Công Chúa - Chương 236

Cập nhật lúc: 2025-03-25 18:41:09
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một nhóm người trở về kinh thành, Thẩm Vô Cữu dặn dò Bùi Diên Sơ và Trần Tử Thiện đưa A Quy và Thẩm Tư Lạc trở về phủ tướng quân, còn mình mang theo thê tử cùng vài món đồ quý giá vào cung.

Khi hai người đến, Cảnh Huy Đế đang nhàn nhã nhâm nhi trà thơm, vừa xem sổ sách mà Hộ bộ đưa lên.

Sở Du Ninh bước nhanh vào, thấy Cảnh Huy Đế lại đang xử lý chính sự, kinh ngạc: "Phụ hoàng, không có Chiêu quý phi nên người bắt đầu siêng năng rồi sao! Quả nhiên, hồng nhan họa thủy."

Cảnh Huy Đế: ...

Nói như thể ông ta vì một nữ nhân mà bỏ bê chính sự vậy.

Chiêu quý phi có tình nguyện gánh chịu tiếng họa quốc này thì ông cũng không muốn gánh danh đam mê tửu sắc. Mặc dù cũng đúng là có một chút.

Nghĩ đến Chiêu quý phi, Cảnh Huy Đế lại đau lòng, đã quen với việc có Chiêu quý phi làm hoa giải ngữ cho mình, đột nhiên không còn, ông ta luôn cảm thấy thiếu thứ gì đó.

"Thần tham kiến bệ hạ." Thẩm Vô Cữu đứng dậy hành lễ.

Cảnh Huy Đế thấy hắn đã có thể đứng dậy hành lễ, gật đầu: "Trẫm đã nói phải tĩnh dưỡng, xem này, vết thương không phải đã tốt hơn nhiều rồi sao?"

"Đa tạ bệ hạ quan tâm, vết thương của thần đúng là đã tốt hơn nhiều, nhưng vẫn không thể đứng lâu, xin bệ hạ thứ tội."

Thẩm Vô Cữu hơi khom người, được Cảnh Huy Đế phất tay mới ngồi lại xe lăn.

"Phụ hoàng, khuê nữ và con rể về nhà, có phải nên tiếp đãi tử tế không?" Sở Du Ninh thẳng thắn bày tỏ nàng muốn ăn chực.

Cảnh Huy Đế trừng mắt nhìn nàng: "Trẫm tuyên ngươi vào cung là vì chuyện chính sự."

"Nói chuyện chính sự cũng không ảnh hưởng đến việc ăn cơm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-doi-truong-xuyen-thanh-tieu-cong-chua/chuong-236.html.]

Sở Du Ninh khoanh tay sau lưng, ưỡn n.g.ự.c lấy tư thế huấn thị của đội trưởng: "Người xem dưới thiên hạ có nhà nào khuê nữ và con rể về nhà mẹ đẻ mà nhà mẹ đẻ không tận tâm tiếp đãi không? Người là quân vương của một nước, càng phải làm gương cho thiên hạ."

"Được được được, trẫm sẽ bảo Lưu Chính đi dặn Thiện Thực Cục, nói xong chuyện chính sự rồi dùng bữa."

Cảnh Huy Đế biết nếu tiếp tục nói nữa chắc chắn sẽ càng tức giận hơn, ông ta cũng không phải không tiếp đãi nổi.

Sở Du Ninh hài lòng: "Vậy nói nhanh lên, vừa ăn vừa nói cũng được."

Cảnh Huy Đế đã không còn trông mong khuê nữ này sẽ biết ơn, không tức c.h.ế.t ông ta đã là tốt lắm rồi.

Ông ta hỏi: "Trẫm nghe nói tổ tiên ngươi lại hiển linh rồi?"

"Đúng vậy! Tổ tiên thấy người tiêu xài phung phí, dứt khoát hiển linh nổ tung những lễ vật người tặng Việt Quốc, dù có nổ hết cũng không cho người Việt Quốc một xu."

Sở Du Ninh gật đầu thật mạnh.

Cảnh Huy Đế trừng mắt không phục: "Trẫm đó là bất đắc dĩ, nhìn trẫm có thích dọn sạch kho quốc khố tặng người khác không?"

"Chẳng phải là vì vũ khí không bằng người ta sao, bây giờ vũ khí cũng làm ra rồi, ngày nào đó chúng ta đi dọn sạch kho quốc khố của Việt Quốc."

Sở Du Ninh càng nghĩ càng thấy khả thi, nhà mình không thể động vào, có thể động vào nhà người khác mà.

Cảnh Huy Đế bị nàng nói vậy, trong đầu không khỏi tưởng tượng ra cảnh tượng đó, vỗ án kêu tuyệt: "Ý này không tệ! Trẫm rất mong chờ ngày đó đến!"

"Việt Quốc ức h.i.ế.p các nước khác nhiều năm, còn bắt bọn họ năm nào cũng phải cống nạp, quốc khố của mấy nước đó chắc chắn lớn gấp mấy lần của phụ hoàng, cướp được là lời to."

"Trong đó có một phần rất lớn là của Khánh Quốc, chúng ta không phải cướp, mà là lấy lại."

Loading...