Nói đến những kẻ này, Sở Du Ninh cũng nhớ đến chiến lợi phẩm vào núi lần này của mình.
"Thẩm Vô Cữu, ta phát hiện ra một kho lương rất lớn, lương thực bên trong còn nhiều hơn cả những gì ta lấy được từ Hộ bộ và Trung Thuận Bá phủ."
Nàng vui mừng chia sẻ với Thẩm Vô Cữu, trong mắt mong chờ hắn cũng vui mừng như nàng.
Sau thời gian ở bên nhau, Thẩm Vô Cữu đã biết nàng muốn nghe gì, cười nói: "Công chúa thật lợi hại, ta phái người vào tìm mãi không thấy, công chúa tùy tiện tìm tìm là thấy rồi."
May mà nàng trở thành "công chúa", hắn cũng không cần phải thay đổi triều đại nữa, nếu không sẽ tức c.h.ế.t mất.
Những người được phái vào núi tìm lương thực nghe chủ tử nói vậy đều cúi đầu, vẻ mặt xấu hổ.
Ai mà ngờ được bọn họ đi khắp nơi trong núi, lương khô mang theo đã ăn hết cũng không tìm thấy chút dấu vết nào, công chúa ăn một chùm nho rừng đã tìm thấy rồi.
Sở Du Ninh cũng thấy mình lợi hại, tìm đâu trúng đó: "Ngươi có muốn đi xem không?"
"Tất nhiên là phải đi xem rồi."
Nghe nói có đường vào, Thẩm Vô Cữu cũng muốn đi xem lương thực được cất giấu như thế nào.
"Mang hết những cái rương đó đi, dỡ xuống xe ngựa rồi dùng sức người vận chuyển, đường bên trong vừa đủ cho một xe ngựa đi qua." Sở Du Ninh quay người lại dặn dò những người khác.
"Vàng bạc có thể cất đi, nhưng những kỳ trân dị bảo kia công chúa cũng muốn cất đi sao?" Thẩm Vô Cữu hỏi.
"Bùi Diên Sơ nói mang ra ngoài không ai dám nhận, hơn nữa..."
Sở Du Ninh áp sát vào tai hắn thì thầm: "Phụ hoàng biết được chắc chắn sẽ tìm ta đòi lại, không thể để ông ta chiếm tiện nghi được."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-doi-truong-xuyen-thanh-tieu-cong-chua/chuong-230.html.]
Hơi thở ngọt ngào của cô nương phả vào tai, Thẩm Vô Cữu không chỉ thấy ngứa tai mà còn ngứa cả tim.
Hắn nắm lấy tay nàng, cũng quay đầu lại thì thầm bên tai Sở Du Ninh: "Công chúa có thể đổi ngân lượng với bệ hạ."
"Đúng rồi! Sao ta không nghĩ ra nhỉ!"
Sở Du Ninh vỗ tay, nhìn Thẩm Vô Cữu như nhặt được bảo, chụt một cái hôn lên mặt hắn: "Quả nhiên việc động não vẫn phải để ngươi làm."
Đối mặt với biểu cảm hóa đá của mọi người, Thẩm Vô Cữu khẽ ho một tiếng, tất cả mọi người đều đồng loạt quay đầu đi.
Công chúa thật sự không coi bọn họ là người ngoài chút nào.
Thẩm Vô Cữu nhìn A Quy đang bị con hổ hấp dẫn toàn bộ tâm trí, nói với Sở Du Ninh: "Cho nên về sau công chúa muốn làm gì cũng phải thương lượng với ta."
Sở Du Ninh nghe ra hắn đang ám chỉ chuyện nàng nói dối đi bắt thỏ, vội vàng chuyển chủ đề: "Chúng ta mau đi xem kho lương đi, xem xong về ăn cơm."
Thẩm Vô Cữu cưng chiều lắc đầu, ra lệnh cho mọi người.
Vì nghe lời Thẩm Vô Cữu, Sở Du Ninh quyết định từ bỏ việc mang kỳ trân dị bảo cướp được vào núi, để lại vài người canh giữ, tiện thể trông chừng những kẻ bị bắt ra từ đường hầm bí mật, còn lại mấy rương vàng bạc thì trực tiếp sai người khiêng vào, xe ngựa cũng không cần tháo ra.
Lúc chuẩn bị lên đường, Thẩm Vô Cữu thấy A Quy vẫn cưỡi trên lưng hổ, có chút không yên tâm. Sở Du Ninh lại hiểu lầm ý hắn.
"Sai người khiêng ngươi đi, ngươi quá nặng, hổ không chở nổi ngươi đâu, nó đi lại lắc lư, không tốt cho vết thương của ngươi."
Đừng tranh với A Quy nữa.
Thẩm Vô Cữu: ...
Thẩm Vô Cữu không nhịn được nữa, giơ tay xoa xoa đầu nàng: "Công chúa, ta không phải trẻ con."