"Có chuyện gì?"
Trong đôi mắt đen láy của Thẩm Vô Cữu lóe lên vẻ lo lắng.
"Vừa rồi Băng Nhi đến đổi ca, hai người vào xem công chúa có ngủ ngon không, kết quả phát hiện trên giường không có ai, chăn gối cũng đã lạnh ngắt." Trương ma ma nóng ruột như lửa đốt.
"Ma ma đừng lo, ta sẽ bảo Trình An đi gọi tất cả mọi người đi tìm công chúa, biết đâu công chúa say rượu chạy đến góc nào đó trong viện."
Thẩm Vô Cữu vừa an ủi Trương ma ma vừa tự an ủi chính mình.
Lúc này, Trình An đã lấy quần áo đến, Thẩm Vô Cữu nhận lấy rồi bảo hắn đi gọi tất cả mọi người trong biệt viện dậy tìm công chúa.
Trương ma ma cũng vội vàng quay về sắp xếp người bên phía công chúa cùng nhau đi tìm.
Rất nhanh, toàn bộ biệt viện sáng đèn, Thẩm Vô Cữu gọi gia binh gác đêm đêm qua đến, đều nói không thấy công chúa ra ngoài, cũng không thấy có người xông vào.
Ngay khi mọi người lục tung cả biệt viện mà vẫn không tìm thấy người, quản sự chạy đến nói: "Tứ gia, ngựa mà công chúa cưỡi hôm qua không thấy đâu."
Thẩm Vô Cữu lập tức chắc chắn đến bảy tám phần Sở Du Ninh đã tự ý ra ngoài, hắn nhớ ra Sở Du Ninh có thể dò tìm vị trí của thuốc súng, vậy có nghĩa là nàng có thể ra ngoài một cách quang minh chính đại mà không bị người khác phát hiện không?
Hắn hỏi Trương ma ma: "Khoảng giờ Sửu đêm qua, Trương ma ma có định đến xem công chúa không?"
Trương ma ma cau mày: "Lúc đó công chúa vẫn đang say giấc trong phòng."
"Phong Nhi, còn ngươi thì sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-doi-truong-xuyen-thanh-tieu-cong-chua/chuong-173.html.]
Phong Nhi không chút do dự: "Công chúa vẫn ngủ ngon trong phòng."
Thẩm Vô Cữu lại hỏi đám gia binh canh gác có nghĩ đến chuyện công chúa sẽ ra khỏi biệt viện không, đám gia binh ngốc nghếch gãi đầu: "Công chúa không ngủ trong phòng lại ra khỏi biệt viện làm gì?"
Đúng vậy, tất cả mọi người đều tin chắc rằng công chúa đang ngủ trong phòng, giống như đêm qua trước khi hắn ngủ định đến xem công chúa nhưng lại có một giọng nói bảo hắn công chúa đang ngủ rất ngon, không cần đến xem.
Hắn muốn tin rằng đây là năng lực của công chúa, chứ không muốn nghĩ đến việc nàng đã xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
"Phái người đi tìm trong phạm vi mười dặm. Trình An, ngươi lập tức về phủ xem công chúa có về không, hỏi thăm xem có thấy công chúa ở cửa thành không?"
Thẩm Vô Cữu lo lắng không biết nàng có phải vì say rượu nhớ nhà nên nửa đêm lén chạy về nơi ở trước kia hay không, sớm biết vậy đêm qua nên nhân cơ hội hỏi nàng đến từ đâu.
Quả nhiên trực giác của hắn ở yến tiệc không sai, công chúa uống rượu sẽ xảy ra chuyện, mà còn là chuyện lớn.
"Ta cũng đi tìm." Trần Tử Thiện cũng đi theo ra ngoài.
Hắn biết rất rõ, mình có thể ở đây là nhờ phúc của công chúa, nếu công chúa mất tích là vì uống rượu đêm qua, có g.i.ế.c hắn cũng không hết tội.
Thẩm Vô Cữu sờ vết thương đã lành hẳn của mình, năng lực đặc biệt của công chúa có để lại một ít trong cơ thể hắn, nếu vết thương của hắn có vấn đề, nàng sẽ cảm ứng được chứ?...
Tia nắng đầu tiên ở phía đông rọi xuống mặt đất, cũng rọi xuống người đang ngủ trên xe lương.
Sở Du Ninh cảm thấy có tiếng bước chân vây quanh, nàng không mở mắt mà theo thói quen sờ đến thanh đao của mình...
Đao đâu?
Sở Du Ninh đột ngột mở mắt, lúc rạng sáng, bầu trời vẫn còn trắng xóa, không khí thoang thoảng mùi sương sớm trong lành, nàng lập tức tỉnh táo hẳn.