Mạt Thế Đội Trưởng Xuyên Thành Tiểu Công Chúa - Chương 161

Cập nhật lúc: 2025-03-24 20:19:57
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe nói sau khi nàng được đưa về căn cứ, đội Bá Vương Hoa mỗi ngày đều ra ngoài làm nhiệm vụ, nàng lại bị ném vào nhà trẻ cho người chuyên trách trông coi, bọn họ còn nói nàng là đứa trẻ khóc to nhất, dữ nhất trong số tất cả các đứa trẻ khác, nàng mới không tin.

Khương Trần cảm nhận được thế nào là mũi tên cắm vào ngực, lời của Du Ninh công chúa không gây tổn thương lớn nhưng tính nhục mạ thì cực mạnh.

Không làm đạo sĩ, hắn chỉ xứng trông trẻ sao?

"Công chúa nói đùa thôi, Khương tiên sinh đừng để bụng." Thẩm Vô Cữu cười nói.

Khương Trần nhìn Sở Du Ninh, vẻ mặt kiên định chắp tay: "Công chúa yên tâm, ta sẽ về nghiên cứu học vấn ngay, sau này nhất định có thể dạy tốt Tứ hoàng tử."

"Ừm, giáo dục phải bắt đầu từ trẻ."

Ở mạt thế cũng chỉ có trẻ em mới tiếp nhận giáo dục, lớn hơn một chút thức tỉnh dị năng rồi thì đều theo ra ngoài học đánh tang thi.

Thẩm Vô Cữu suy nghĩ kỹ lời nàng nói, cũng khá có lý.

Khương Trần vừa đi, hắn mới hỏi lý do Sở Du Ninh chạy đến đây: "Công chúa sao lại đột nhiên chạy đến đây?"

Lúc đó xuống quan đạo, thấy ruộng lúa, nàng quả nhiên rất vui vẻ, hỏi hắn viện tử hắn ở đâu rồi cưỡi ngựa đi trước, Trình An đuổi cũng không đuổi kịp.

Sở Du Ninh nghĩ đến mục đích ban đầu nàng chạy đến đây, nghĩ đến nồi lẩu chỉ có thể xuất hiện trong mơ thì càng thèm hơn.

Nàng nói thẳng: "Ta chỉ muốn ăn lẩu, ở đây có lẩu không?"

Thẩm Vô Cữu nghe xong thấy buồn cười, thứ vũ khí khiến Khánh Quốc nhục nhã nhiều năm lại vì nàng muốn ăn lẩu mà được chế tạo ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-doi-truong-xuyen-thanh-tieu-cong-chua/chuong-161.html.]

"Lẩu là thứ gì? Ngươi nói cho ta biết, ta sẽ bảo người làm."

Thẩm Vô Cữu nghĩ trên đời này có cách ăn nào giống như luyện đan không, nghĩ xong phát hiện đúng là không có.

"Là chuẩn bị một cái nồi, bên trong ngăn làm hai, một bên để nước dùng cay xè, một bên là nước dùng thanh đạm, đun lửa bên dưới, chuẩn bị các loại nguyên liệu để trên bàn, muốn ăn loại nào thì nhúng vào nồi đang sôi ùng ục rồi vớt ra chấm nước chấm là ăn được, hay là ở đây của các ngươi không gọi là lẩu?"

Sở Du Ninh vừa nói vừa ra sức khoa tay múa chân, dưới chân đã vẽ một vòng tròn, từ giữa vẽ một đường cong.

Nghe có vẻ là vừa nấu vừa ăn, Thẩm Vô Cữu liền nhớ đến trong lúc hành quân đánh trận để tiện lợi, đặt một cái nồi lớn lên bếp, thái thịt mỏng và rau cho vào nồi, tướng sĩ vây quanh nhúng ăn, vừa tiết kiệm thời gian vừa ngon miệng. Cái lẩu mà công chúa nói này hẳn cũng gần giống như vậy.

Hắn giả vờ không nghe thấy nàng nói "Ở đây của các ngươi": "Được, ta sẽ bảo người làm một cái nồi như vậy, công chúa muốn ăn gì ta sẽ bảo người chuẩn bị, chúng ta có thể thử xem."

Sở Du Ninh nghi hoặc, quả nhiên là vẫn chưa có lẩu sao?

Tiên nhân Việt Quốc báo mộng cho Phúc Vương hình như chỉ nhớ đến việc đưa các sản vật từ nước ngoài vào, chứ không làm phong phú thêm nền ẩm thực à?

Vậy chẳng phải là rất nhiều thứ mà nàng thèm thuồng ở mạt thế ở đây cũng không có sao?

Thôi thôi, có ăn có uống là được rồi, nên biết đủ.

"Thịt và rau chỉ cần có thể cho vào nồi nấu là được, ta không kén đâu, kén ăn sẽ bị sét đánh."

Nói đến lẩu, nàng cũng chỉ là nói suông, nếu hỏi nàng cách làm nước lẩu nàng cũng không biết.

Thẩm Vô Cữu nhìn vẻ mặt vô cùng nghiêm túc của Sở Du Ninh, khóe miệng không nhịn được cong lên.

Loading...