Sở Du Ninh điều khiển phi kiếm dừng lại ở độ cao A Quy có thể lấy được: "Xem kiếm gỗ mới của ngươi đi."
A Quy phấn khích đến nỗi mặt đỏ bừng, sợ phi kiếm lại chạy như trước, hắn cẩn thận đưa tay về phía kiếm gỗ, khi sắp chạm vào chuôi kiếm thì nhanh nhẹn nắm lấy.
"Bắt được rồi! Công chúa thẩm thẩm, ta bắt được nó rồi!" A Quy bắt được kiếm gỗ múa may, đôi mắt trong sáng tràn đầy vui mừng.
Thẩm Vô Cữu nhìn A Quy vui mừng như vậy, khóe miệng cũng không nhịn được cong lên.
A Quy vừa sinh ra thì cha đã mất tích, Thẩm gia chỉ có hai nam đinh trưởng thành duy nhất lại đều ở biên quan, thêm vào việc trong nhà liên tiếp chịu tang, trong nhà lại toàn là nữ quyến, không tiện đưa hắn ra ngoài chơi, lại vì hắn còn nhỏ, cũng không yên tâm để hắn đi ra ngoài với gia phó.
Thêm vào đó nếu hai thúc thúc của hắn có mệnh hệ gì trên chiến trường, A Quy sẽ là nam đinh duy nhất của Thẩm gia, trong nhà khó tránh khỏi bảo vệ chặt chẽ hơn một chút.
Cho nên A Quy thật sự chưa từng ra ngoài chơi, giờ đây may mắn gặp được công chúa vẫn giữ được tấm lòng trẻ thơ, ngược lại có thể chơi cùng nhau.
"Giỏi lắm! Xem xem có giống thanh kiếm kia của ngươi không?" Sở Du Ninh xoa đầu hắn.
A Quy gật đầu, hai tay nhỏ nắm chặt thanh kiếm, như sợ nó chạy mất, xem xét cả hai mặt, mắt lại mở to, miệng há tròn.
"Công chúa thẩm thẩm, thật sự giống hệt thanh kiếm gỗ mà cha làm cho ta! Đây cũng là do cha làm sao?"
Sở Du Ninh cứng họng.
Kiếm thì giống hệt, chỉ có người làm là khác, mà thanh kiếm kia của A Quy có ý nghĩa trọng đại là do cha hắn làm.
Thẩm Vô Cữu vẫy tay gọi A Quy lại, xoa đầu hắn: "Không phải cha con làm, là công chúa tự tay làm từng chút một, tâm ý cũng giống như cha con, đều mong con bình an vui vẻ, hiểu không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-doi-truong-xuyen-thanh-tieu-cong-chua/chuong-123.html.]
"Vâng! Công chúa thẩm thẩm giống như cha, thương A Quy nhất."
A Quy gật đầu thật mạnh, ôm kiếm nhào tới ôm chân Sở Du Ninh, ngẩng đầu, giọng nói còn ngọng sữa: "Công chúa thẩm thẩm, sau này A Quy sẽ hiếu thuận với người."
Lời cảm ơn chân thành nhất từ đứa trẻ, Sở Du Ninh cảm thấy mình cũng cao lớn hơn nhiều.
Nàng véo má A Quy: "Được, đợi ngươi lớn rồi để ngươi hiếu thuận."
"Vậy ta có thể để kiếm gỗ bay lên không?" A Quy đầy mong đợi hỏi.
"Ngươi có thể thử xem." Sở Du Ninh nói.
A Quy hai tay nắm chặt thanh kiếm như nắm một con cá sống, sợ kiếm bay không lên sẽ bị rơi vỡ, còn biết ngồi xổm xuống gần mặt đất một chút, lỡ rơi xuống cũng không rơi mạnh.
Hắn nín thở, từng chút buông tay, đợi khi cả hai tay đều buông ra, thanh kiếm gỗ đột nhiên rơi xuống, hắn vừa kêu lên, thanh kiếm gỗ sắp chạm đất lại đột nhiên bay lên.
"Oa! Thật sự bay lên rồi!"
A Quy lại đưa tay ra bắt, Sở Du Ninh điều khiển phi kiếm bay một vòng quanh thư phòng, A Quy liên tục đuổi theo, mỗi lần sắp bắt được thì phi kiếm lại tăng tốc.
"Ôi chao! Lại chạy rồi!"
Trong thư phòng toàn là tiếng chân chạy nhảy của A Quy, còn có tiếng kinh hô không ngừng.
Thẩm Vô Cữu dù đã xem một lần vẫn cảm thấy rất kỳ diệu, không chỉ có thể vô thanh chui vào trong cơ thể hắn khâu lại vết thương, còn có thể điều khiển đồ vật từ hư không, năng lực này của nàng chẳng khác gì tiên pháp.
Chơi một lúc, thấy A Quy đã chạy đến đổ mồ hôi, Sở Du Ninh mới dừng lại, để thanh kiếm gỗ rơi vào lòng hắn.