Mạt Thế Đội Trưởng Xuyên Thành Tiểu Công Chúa - Chương 104

Cập nhật lúc: 2025-03-23 14:48:50
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/aVFQElRZZj

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Vô Cữu: "..."

Thẩm Vô Cữu không biết dùng biểu cảm gì để diễn tả tâm trạng của mình lúc này.

Hắn nhìn Sở Du Ninh đặt tay lên kiếm còn quay đầu lại cười với hắn tỏ vẻ không sao, sau đó quay đầu lại nhìn thanh kiếm với vẻ thèm thuồng.

Trong lòng hắn lại không nói nên lời, công chúa chẳng lẽ còn muốn ăn cả kiếm sao?

Thấy nàng thực sự không sao, mặt không tái, tay không run, còn thần thái sáng láng, Thẩm Vô Cữu yên tâm rồi.

Hắn vốn định để nàng lại gần Thái Khải Kiếm trước, nếu không có gì bất ổn thì để nàng sờ kiếm, xem ra công chúa nói có duyên với thanh kiếm này là thật, nàng giống như hắn, là người có thể khống chế kiếm.

Sở Du Ninh cảm nhận được năng lượng khổng lồ ẩn chứa trong thanh kiếm, nếu hấp thụ thì giá trị dị năng của nàng có thể bơm đầy.

Nàng đã dùng hết tinh thần lực để chiến đấu với tang thi, tinh thần lực của nàng giống như thanh năng lượng đã về không, đang đói mốc meo.

Bản thân dị năng đã tu luyện đến cấp mười, chỉ cần có đủ năng lượng truyền vào là có thể khôi phục lại cấp độ ban đầu, không cần tu luyện lại.

Tuy nhiên, nàng lo lắng nếu hấp thụ thì thanh kiếm này sẽ giống như tinh hạch bị hấp thụ ở mạt thế hóa thành tro bụi, đến lúc đó không tiện đối mặt với chủ nhân của thanh kiếm.

Hơn nữa, giao dịch với Thẩm Vô Cữu chỉ nói là sờ kiếm, nàng vẫn rất có thành ý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-doi-truong-xuyen-thanh-tieu-cong-chua/chuong-104.html.]

Sở Du Ninh cố nhịn ham muốn hấp thụ, thu tay lại, nhìn về phía Thẩm Vô Cữu: "Ta có thể chữa khỏi vết thương của ngươi, để ngươi quay lại chiến trường, giá phải trả là thanh kiếm này, ngươi có muốn chữa không?"

Thẩm Vô Cữu ngẩn người, vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng quên cả buông ra.

Quay lại chiến trường...

Sau khi quân y và thái y đưa ra kết luận vết thương của hắn, hắn cho rằng từ nay chỉ có thể say rượu ngắm kiếm, mơ về tiếng tù và vang vọng khắp doanh trại, không ngờ cô nương bề ngoài nhỏ nhắn mềm mại, bên trong lại mạnh mẽ vô địch trước mặt này lại nghiêm túc nói với hắn rằng có thể để hắn quay lại chiến trường.

Không, hôm đó tỉnh dậy từ phòng tân hôn, nàng cũng từng nói có thể chữa khỏi vết thương của hắn, yêu cầu là muốn xem kiếm, lúc đó hắn cho rằng nàng là Ngũ công chúa trong mơ, đương nhiên là phòng bị rất chặt, chỉ coi nàng đang đùa giỡn với mình.

Bây giờ xác định nàng không phải công chúa trong mơ đó nữa, hắn nguyện tin lời nàng.

Sở Du Ninh thấy hắn không nói gì, cau mày: "Vết thương của ngươi cho dù bên ngoài đã khỏi nhưng bên trong vẫn hỏng, nội tạng con người rất phức tạp, đến lúc đó gây ra nhiễm trùng thì càng không sống nổi. Chẳng lẽ kiếm còn quan trọng hơn mạng của ngươi sao?"

Sở Du Ninh không hiểu.

Ở mạt thế, có người có thể bán rẻ mọi thứ, chịu mọi nhục nhã chỉ để sống, có người ăn thịt người, có người đẩy người thân nhất ra để chặn tang thi, cho dù là dị năng giả có dị năng mạnh mẽ, liều mạng g.i.ế.c tang thi cũng chỉ để sống, tại sao ở đây, một thanh kiếm lại quan trọng hơn mạng sống?

Có lẽ thanh kiếm này giống như khối ngọc bội mà đội trưởng đội Bá Vương Hoa tặng cho nàng, có giá trị kỷ niệm, nhưng nếu từ bỏ khối ngọc bội đó mới có thể sống sót, nàng sẽ không chút do dự chọn sống, chỉ có sống mới có càng nhiều khả năng.

Thẩm Vô Cữu nhìn Sở Du Ninh lộ ra vẻ không hiểu, thật ra nàng có thể nhìn thấu mọi thứ, có thể là vì có đủ thực lực nên không cần nghĩ nhiều, cũng có thể ở thế giới trước nàng tiếp xúc quá ít, suy nghĩ rất đơn giản trực tiếp.

Loading...