Mộc Chiêu chút nghi hoặc cô : "Vì xin ?"
Hoắc Đường nghiêm túc : " cô gánh chịu rủi ro lớn hơn tất cả chúng . Là đồng đội, chúng nên tin tưởng cô, kiên định ủng hộ cô.
Chỉ là... mấy tháng nay, tình hình ở vùng ven biển thực sự... quá tồi tệ.
Những đợt tấn công liên tiếp của hải thú, cả đám biến dị thể não đỏ sinh sôi nảy nở nhanh chóng, khiến trở tay kịp, sức cùng lực kiệt, ... khó tránh khỏi sĩ khí sa sút."
Mộc Chiêu nhẹ: " hiểu, cho nên mới nghĩ cách nâng cao sĩ khí của cả đoàn. Tướng sĩ mà lòng tin thì trận chiến đ.á.n.h thua một nửa , tuyệt đối thể khơi với trạng thái ."
Lúc , Sở Thiệu Vũ bên cạnh lên tiếng đề nghị:
"Hay là tổ chức một trận đấu tập , để Mộc Chiêu đấu với chúng , và cả những vị đoàn trưởng nữa. Để thấy thực lực hiện tại của Thiếu tướng Mộc, chắc chắn sẽ vực dậy sĩ khí!"
Mộc Chiêu vỗ vai , "Để , cho nghỉ ngơi một đêm , mai hẵng bàn tiếp."
Nói xong, cô chuyển chủ đề, sang định hỏi Tề Tuyên xem ở Căn cứ 12 nhà hàng nào món ăn ngon để mời một bữa thịnh soạn.
Nhìn quanh một vòng chẳng thấy bóng dáng Tề Tuyên , chỉ còn Tề Thụ ở đó.
Tề Thụ : "Anh cả việc , cô việc tìm ?"
"Cũng gì quan trọng." Mộc Chiêu nghĩ nhiều, bèn hỏi Tề Thụ câu hỏi định hỏi Tề Tuyên.
Tề Thụ: "Đây là căn cứ của Tề thị, đời nào để Thiếu tướng Mộc mời khách chứ. Chúng sắp xếp xong , tiệc tẩy trần cho các vị đoàn trưởng."
Tuy là đêm khuya, nhưng tất cả các đoàn trưởng đều theo.
Mọi ăn uống xong xuôi thì ai về phòng nấy nghỉ ngơi.
Mộc Chiêu cũng thông báo thời gian họp trận chiến ngày mai, vì cô vẫn nghĩ cách giải quyết vấn đề sĩ khí.
...
Về đến phòng, Mộc Chiêu tắm rửa xuống, suy nghĩ về một chi tiết trong kế hoạch tác chiến .
Nghĩ ngợi miên man, bất tri bất giác cô ngủ .
Cô mơ một giấc mơ vô cùng tỉnh táo.
Trong mơ là một màn sương mù xám xịt quen thuộc, một cái bóng đen khổng lồ ẩn nấp trong sương mù.
Tiếng thì thầm như trống rỗng, như u tối vang vọng, truyền đến từ một hướng nào đó.
Mộc Chiêu theo âm thanh , mò mẫm tiến về phía trong sương mù xám.
Ban đầu, những lời đó chỉ là những âm điệu kỳ lạ, nhả chữ rõ ràng, mãi mãi, dần dần trở nên rõ ràng, dường như biến thành ngôn ngữ loài .
Sương mù phía tan , cô đột nhiên vách núi bên bờ biển, bầu trời xám xịt, một đội quân hùng hậu đang ập tới phía .
Giọng ngày càng rõ ràng hơn...
Âm thanh rơi xuống như tiếng trống trận, rung chuyển cả mặt biển, cả đất trời.
【Tao mày c.h.ế.t! Tao mày c.h.ế.t!】
Mộc Chiêu chợt bừng tỉnh, mồ hôi đầm đìa .
Trong đầu cô nảy một ý nghĩ rõ ràng —— là Mẫu Thể Biển Sâu! Cô đến !
Nhìn đồng hồ, 4 giờ 05 phút sáng.
Cô chút do dự, lập tức tung xuống giường, ý nghĩ đầu tiên là báo cho Sở Tự và Sở Nhất Ngưng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-co-ay-la-nguoi-co-di-nang-dieu-khien-tinh-than-manh-nhat/chuong-586.html.]
Cũng may là thềm trận chiến, cô thói quen khi ngủ vẫn mặc quần áo chỉnh tề, chỉ trừ áo khoác và giày, lúc tiết kiệm thời gian mặc quần áo, xỏ giày, vớ lấy áo khoác lao khỏi phòng.
Chưa mấy bước, thiết liên lạc vang lên, là Tề Tuyên.
Tuyền Lê
Mộc Chiêu bắt máy, kịp mở miệng, đầu dây bên tung tin tức chấn động: "Đoàn trinh sát truyền tin về, một đàn hải thú đang tiếp cận vùng biển gần bờ, lượng kinh , e rằng đây là cuộc tấn công quy mô lớn nhất từ đến nay."
" đang đến trung tâm tác chiến đây, gặp ở phòng chỉ huy." Mộc Chiêu ngắn gọn và bình tĩnh, cúp máy.
Tiếp đó gọi cho Sở Tự và Sở Nhất Ngưng, bảo họ tập hợp tất cả các đoàn trưởng đến phòng chỉ huy của trung tâm tác chiến.
Mười phút , tất cả các đoàn trưởng đều nhanh chóng mặt đầy đủ.
Mộc Chiêu kể những gì thấy trong mơ cho , khẳng định đây tuyệt đối là mơ, mà là tín hiệu Mẫu Thể Biển Sâu truyền đến thông qua sóng tinh thần.
Không còn nghi ngờ gì nữa, đây là đối phương đang khiêu chiến với cô.
"Nói cách khác, trận thế vốn dĩ là nhắm cô ?" Lâu Quán An, đoàn trưởng quân đoàn Quân công Tây Bắc hỏi vặn .
Câu hỏi ít nhiều chút gai góc.
Mộc Chiêu kịp phản bác, Sở Nhất Ngưng lên tiếng :
"Đương nhiên là nhắm cô , giải quyết xong cô , những còn còn ai đối phó với Mẫu Thể Biển Sâu nữa?"
Hoắc Tranh cũng nêu quan điểm: "Quả thực, đổi là , cũng sẽ giải quyết mục tiêu đe dọa lớn nhất đối với . Những kẻ còn , chỉ là chuyện búng ngón tay mà thôi."
Câu khiến Lâu Quán An nuốt ngược những lời định trong, thể phản bác nữa.
Tề Tuyên : "Bất kể là nhắm ai, chúng rơi thế động, tìm cách chặn đ.á.n.h một đợt khi đàn hải thú ập đến, xử lý những con thủ lĩnh gai góc nhất.
Nếu , một khi cảng biển phá hủy, sẽ gây trở ngại lớn cho hoạt động viễn chinh ."
Những chiếc tàu ngầm sẽ dùng hiện đều đang neo đậu ở cảng, đây là vấn đề cốt yếu, vì tàu ngầm thể di chuyển, thể tránh các cuộc tấn công.
Mấu chốt là các xưởng sửa chữa tàu ngầm, xưởng đóng tàu gần cảng, những thứ thể di dời .
Nếu phá hủy, các công việc kiểm tra, bảo dưỡng, nâng cấp tàu ngầm đó sẽ thể triển khai, mà tàu ngầm thì càng thể bàn đến chuyện viễn chinh.
Lúc , Hạ Hầu Hoan, đoàn trưởng quân đoàn Liên minh Tân Hỏa lên tiếng: "Dị năng của là điều khiển chất lỏng, thể dẫn đoàn chặn đánh."
Nghe câu , Mộc Chiêu cô thêm vài —— lúc nguy cấp thể là đầu tiên , chỉ riêng khí độ và sự can đảm thôi đủ khiến ấn tượng sâu sắc.
Hạ Hầu gia, một trong tứ đại gia tộc của Liên minh Tân Hỏa, xem nhà Hạ Hầu đáng tin hơn nhà họ Diệp nhiều.
Mộc Chiêu liếc Liễu Vọng đầy ẩn ý, Liễu Vọng khẩy một tiếng đáp .
Sau Hạ Hầu Hoan, Tề Thụ, Hoắc Tranh đều , chủ động nhận nhiệm vụ chặn đánh.
Mộc Chiêu vẫn đưa ý kiến, chỉ lặng lẽ lắng , suy nghĩ đối sách tác chiến.
Cuối cùng, về phía cô, chờ cô đưa chỉ lệnh tác chiến cụ thể.
Mộc Chiêu lúc mới giơ tay, hiệu "3", : "Chia ba đoàn tác chiến. Đoàn phòng thủ thứ nhất, bố trí đội hình phòng thủ trong vùng biển cách cảng 50 hải lý, lấy dị năng giả hệ gian và hệ tinh thần nòng cốt tác chiến.
Đoàn chặn đ.á.n.h thứ hai, trong phạm vi từ 200 đến 500 hải lý vùng biển gần bờ, chặn đ.á.n.h đàn hải thú, giảm tốc độ di chuyển của chúng, phá vỡ đội hình của chúng, lấy các dị năng giả tấn công diện rộng như điều khiển chất lỏng, điều khiển điện từ chủ lực tác chiến.
Đội đột kích thứ ba, do dẫn đầu, thâm nhập hậu phương của đàn hải thú, chỉ cần một tiểu đội 6 , sẽ chọn những nhân sự cần thiết để phối hợp với .
Mục tiêu là —— tìm và khống chế thủ lĩnh của đàn hải thú."
Sở dĩ ý tưởng đột kích là do sự gợi ý từ con hải thú cấp 7 mà cô từng cứu đó.
Giúp những con đầu sỏ hải thú thoát khỏi sự khống chế của Mẫu Thể Biển Sâu, còn cơ hội lôi kéo một bộ phận hải thú về phe sử dụng.
Mọi Mộc Chiêu sắp xếp đội đột kích đều ít nhiều chút kinh ngạc, chỉ Tề Tuyên lộ vẻ hiểu rõ, hiển nhiên nhanh chóng hiểu ý đồ của Mộc Chiêu.
Mộc Chiêu dậy, những mặt, "Trên đây là kế hoạch tác chiến, cho một phút để đưa ý kiến."