MẤT NÀNG HƠN MẤT CẢ GIANG SƠN - 8
Cập nhật lúc: 2026-05-02 19:49:00
Lượt xem: 100
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chỉ là cảnh “gieo nhân nào gặt quả nấy” mà thôi.
Phủ Thừa tướng cũng chẳng nơi trong sạch gì, Nhị hoàng t.ử thể sống bao lâu vẫn là điều khó .
May , và Ngọc Nhi rời khỏi vòng xoáy từ lâu.
Ăn xong, hai con cùng thong thả trở về nhà.
Không cần tranh đấu với bất kỳ ai.
Chỉ cần nghĩ xem ngày mai ăn ba bữa gì là đủ.
Đêm xuống.
Ta thấy Ngọc Nhi đang tỉ mỉ một chiếc đèn l.ồ.ng hình con thỏ.
"Làm cho ?"
Ngọc Nhi thoáng đỏ mặt: "Không … là… là cho Đào Nhi bên cạnh, nàng thích thỏ."
"Ngọc Nhi, tình cảm chân thành vốn khó , con đừng phụ lòng ."
Thái y Nguyệt Hoa chếc.
Vì tức giận công tâm, bệnh cũ tái phát, thổ máo mà qua đời.
Chếc thì chếc thôi.
Cung nhân chỉnh t.h.i t.h.ể nàng, dáng nhỏ bé yên giường.
Nàng gầy từ khi nào ?
Trẫm còn nhớ lúc đón nàng cung, khuôn mặt nàng vẫn còn tròn trịa, chút phúc hậu.
Trong cung cơm ngon áo ấm, nàng gầy đến thế.
Bỗng ở một với nàng, liền lệnh cho tất cả cung nhân lui .
Ngọc Nhi chịu rời .
Thôi, thì , nghi lễ nhận con còn tất, nó vẫn là con của Nguyệt Hoa.
Cung nhân tản hết.
Xung quanh yên tĩnh đến đáng sợ.
Trẫm gọi tên nàng, nhưng hai chữ “Nguyệt Hoa” nghẹn nơi cổ họng, thể thốt .
Nhận bản dám đối diện với việc nàng sẽ còn đáp , trẫm bật .
Ngọc Nhi , là Quý phi dụ nó lấy trâm của mẫu .
Vậy là trẫm trách lầm Nguyệt Hoa.
Không thể nào, trẫm tin.
Trẫm hứa sẽ phụ nàng, thể tổn thương nàng như .
Đến khi hạ táng, trẫm cũng đến nàng.
Không thì sẽ đau.
Phải, thì sẽ .
trẫm sai.
Ngự thiện phòng dâng lên món gà mà Nguyệt Hoa thích nhất.
Trẫm nổi trận lôi đình, từ đó trong cung ai còn dám chạm đến món gà nữa.
Ban đêm, trẫm ngửi thấy mùi hương an thần thoang thoảng.
Hương thơm quen thuộc, len lỏi tâm trí, khiến lòng bứt rứt khó yên.
Trẫm giận dữ đập vỡ lư hương, cung nữ quỳ xuống run rẩy.
An thần hương là do Nguyệt Hoa tự tay chế cho trẫm, năm xưa ở Lĩnh Bắc giá lạnh, mỗi khi trời mưa, đầu trẫm đau như b.úa bổ.
Nàng vì trẫm mà hỏi khắp nơi, tìm d.ư.ợ.c liệu, điều chế thứ hương .
Là bởi trẫm quen mùi hương , là bởi… trẫm thể quên nàng?
Ngọc Nhi xin đến viếng nàng lễ Trung thu.
Trẫm đồng ý.
Tự dẫn nó đến rừng quế.
Nguyệt Hoa nàng thích phô trương, mộ phần chỉ là một gò đất nhỏ, lặng lẽ giữa rừng.
Khi chúng đến nơi, ánh trăng sáng giữa trời chợt mây đen che phủ.
Có lẽ nàng gặp trẫm.
Vì thế, khi Ngọc Nhi một ở với mẫu một lát, trẫm liền đồng ý.
Không ngờ xảy biến cố ngoài ý .
Ngọc Nhi trượt chân rơi xuống vách đá.
Những cùng đều , họ thấy nó hét lớn gọi mẫu đừng bỏ , hẳn là quỷ mê hoặc.
Trẫm sai tìm kiếm chân núi suốt nhiều ngày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-nang-hon-mat-ca-giang-son/8.html.]
Chỉ tìm một đôi giày nhỏ.
lúc đó, trong cung truyền tin đến, thái y phát hiện trong bánh ngọt mà Quý phi đưa cho Ngọc Nhi t.h.u.ố.c mê.
Quý phi hại Nguyệt Hoa đủ, còn diếc cả Ngọc Nhi.
Trẫm đem chứng cứ đặt mặt nàng .
Nàng lóc, lấy mảnh sơ đồ phòng thủ năm xưa, rưng rưng kể lể sự hy sinh của .
Phủ Thái úy rễ sâu gốc lớn, chỉ cần đẩy một kẻ chịu tội , trẫm cũng thể động đến nàng .
Năm .
Quý phi mang thai.
Thái y là nhờ long khí của trẫm bồi dưỡng, khiến thể nàng dần hồi phục.
Xem Thái y viện cũng ngả về phía Thái úy Lương.
Thái úy Lương con gái trở thành Hoàng hậu.
Trẫm chấp nhận, dù nàng mang long thai, cùng lắm cũng chỉ phong Hoàng quý phi.
Không bao lâu .
Một quan viên ở Ninh Châu dâng tấu.
Trong trường học một tài t.ử, học vấn xuất chúng.
Trẫm xem bài thơ trình lên.
Nét chữ … chính là của Ngọc Nhi.
Trẫm vui mừng đến mức thể diễn tả, liền cho khai quật mộ của Nguyệt Hoa.
Trống rỗng.
Đêm đó, trẫm thể chợp mắt.
Lập tức lên đường đến Ninh Châu.
Quả nhiên là Ngọc Nhi.
Nó chếc, Nguyệt Hoa chắc chắn vẫn còn sống.
Thằng nhóc , dù thế nào cũng chịu nhận phận, khi tình thế căng thẳng, một giọng quen thuộc vang lên.
Chính là Nguyệt Hoa.
Nàng đầy đặn hơn một chút, da cũng trắng hơn đôi phần.
Trẫm ôm nàng, nhưng nàng lùi bước.
Trẫm buông bỏ thể diện, khẩn khoản cầu xin thật lâu.
nàng , giữa nàng và trẫm chỉ là một đoạn duyên gặp gỡ thoáng qua.
Trẫm tin.
Vì , trẫm mời nhiều cô nương đến phòng ca hát.
Hát thật dở, trẫm chẳng ưa nổi ai, nhưng vẫn ban thưởng bạc vàng.
Trẫm tin Nguyệt Hoa sẽ ghen.
Một ngày, hai ngày, ba ngày… nửa tháng trôi qua, nàng vẫn đến tìm trẫm.
Trẫm đành thư cho nàng.
vẫn hồi đáp.
Một tháng trôi qua, kinh thành truyền về tin gấp, trẫm buộc hồi cung.
Không , chỉ cần nàng còn sống, xử lý xong việc ở kinh thành, trẫm sẽ tìm nàng.
Không ngờ, trẫm rời , căn nhà nàng ở cháy rụi.
Trẫm hoảng loạn.
Trẫm thể chịu nổi việc một nữa đ.á.n.h mất nàng.
Âm thầm điều tra, cuối cùng phát hiện tất cả đều do Thái úy Lương .
Trong đống tro tàn , tìm thấy t.h.i t.h.ể.
Trẫm bỗng thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ cần họ còn sống, là đủ .
Có lẽ, đúng như lời Nguyệt Hoa từng , sự xuất hiện của trẫm chỉ mang đến tai họa cho họ mà thôi.
Cuộc tranh đoạt ngôi vị năm xưa, trẫm cũng từng chìm nổi trong vũng nước đục .
Trẫm hiểu rõ, một khi bước , liền khó lòng thoát .
Vì , trẫm sẽ tìm họ nữa, cũng dám tìm.
Chỉ cần họ còn sống an yên ở một phương trời nào đó… là đủ.
HẾT.