MẤT NÀNG HƠN MẤT CẢ GIANG SƠN - 7
Cập nhật lúc: 2026-05-02 19:48:33
Lượt xem: 79
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngọc Nhi đáp: "Mẫu bỏ , phụ chếc ."
Ta thấy bóng giơ tay, dường như giáng xuống một cái tát.
Lòng thắt đau nhói.
Không màng bên trong thấy , bật lên:
"Ngừng tay!"
Lại gặp .
Thật đúng là vận trớ trêu.
Ta vốn trông mong ngôi mộ trống của thể che giấu lâu dài, chỉ ngờ lặn lội đường xa tìm đến tận Ninh Châu.
"Mẫu , lưng con, đừng chuyện với ."
Ngọc Nhi chắn mặt .
Con trai của trưởng thành, dáng dấp như một nam nhân thực thụ.
là mẫu của nó.
Dù khi nào, vẫn sẽ phía mà che chở cho con.
Ta khẽ bảo Ngọc Nhi ngoài .
Tiêu Hoài Nhiếp trông gầy hơn so với trong ký ức, quầng mắt thâm sâu, tựa như nhiều đêm ngủ.
Hắn là lên tiếng .
"Nguyệt Hoa, từng nghĩ rằng sẽ nhớ nàng."
Hiếm khi xưng "trẫm".
Nhìn bàn tay chậm rãi đưa về phía .
Ta vịn mép bàn, khẽ lùi một bước.
"Nguyệt Hoa, theo trở về, sẽ phong Ngọc Nhi Thái t.ử."
Ta ngẩng đầu , ánh mắt bình lặng:
"Chuyện Lương Tự Cẩm ? Phủ Thái úy ?"
"Ngài ban cho Ngọc Nhi vinh quang như , nhưng trong hoàng cung đầy rẫy mưu mô , nó thể sống bao lâu?"
Không gian lặng im hồi lâu.
Tiêu Hoài Nhiếp giơ tay thề: "Ta sẽ bảo vệ hai con nàng."
Ta khẽ bật .
"Hoàng thượng và dân nữ chẳng quen bao lâu, thanh mai trúc mã, cũng chẳng tình sâu nghĩa nặng, chỉ là một đoạn duyên gặp gỡ thoáng qua mà thôi, hà tất ngài bận lòng bảo vệ chúng ."
Tiêu Hoài Nhiếp khựng .
Khi lên tiếng nữa, giọng mang theo chút run rẩy:
"Nàng , chúng chỉ là một cuộc gặp gỡ thoáng qua."
"Vậy ba năm ở Lĩnh Bắc… rốt cuộc tính là gì?"
"Vết thương vai nàng thì tính là gì?"
"Ngọc Nhi thì tính là gì?"
Hắn đập tay mạnh xuống bàn, khiến nghiên mực, giấy b.út đều rơi tán loạn đất.
"Đừng giả vờ nữa, nàng yêu mà."
"Nguyệt Hoa, nàng yêu … đúng ?"
Hắn từng bước ép sát, cho đến khi dồn góc tường còn đường lui.
Ta vội với tay chụp lấy chiếc nghiên mực bàn khác, định tự vệ.
Cửa bất ngờ từ bên ngoài đá tung.
Là Ngọc Nhi.
"Buông mẫu của , mẫu yêu ngươi, cũng cần ngươi yêu, yêu mẫu của còn nhiều."
Ơ, câu thật cần .
Ở Ninh Châu ăn ngon ngủ yên, sắc mặt cũng hồng hào hơn .
Quả thật cũng vài đến cầu .
Một tiếng động trầm đục vang lên bên tai.
Bức tường phía phát âm thanh nứt vỡ.
"Nguyệt Hoa, hỏi nàng nữa, rốt cuộc từng yêu ?"
"Yêu , nhưng yêu bản hơn."
Tiêu Hoài Nhiếp cuối cùng cũng để và Ngọc Nhi rời .
Lần đến Ninh Châu là cải trang vi hành.
Láng giềng thấy con quan binh vây quanh trường học, đều tưởng rằng chúng đắc tội quyền quý nào đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-nang-hon-mat-ca-giang-son/7.html.]
Hôm qua bà lão họ Trương còn hôm nay sẽ dẫn ông chủ tiệm thịt đến xem mắt , mà tin ông vội vã hồi hương vì việc gấp.
Chắc là sợ thực sự dính líu đến chuyện phiền phức, liên lụy đến ông .
Ta và Ngọc Nhi trở về nhà, nhưng Tiêu Hoài Nhiếp vẫn rời .
Hắn ở tại t.ửu lâu lớn nhất Ninh Châu.
Rầm rộ mời những kỹ nữ nhất của thanh lâu đến phòng ca hát.
Tiền bạc tiêu xài như nước, chỉ để đổi lấy nụ của mỹ nhân.
Những cô nương khác chuyện , cũng thi đến múa hát lấy lòng .
Tiêu Hoài Nhiếp đều từ chối.
Hắn còn sai đưa cho một phong thư.
Đại ý rằng vẫn thể buông bỏ , nếu theo trở về, ân sủng mà những cô nương đang đều sẽ thuộc về .
Ta đốt bức thư ngay mặt đưa tin.
Ngọc Nhi mang một con gà .
"Ôi chao, con quên mất , mẫu giờ thích ăn gà nữa."
"Đây, ăn đùi lợn ."
Nước thể một ngày vua.
Tiêu Hoài Nhiếp ở Ninh Châu phô trương nơi thanh lâu suốt một tháng, cuối cùng cũng lên đường hồi kinh.
Khi rời , vẫn giữ dáng vẻ phô trương như .
Các cô nương đầy cả con phố, lóc tiễn đưa .
Cuộc sống dường như trở về bình lặng như xưa.
thềm năm mới, phát hiện những gương mặt lạ lảng vảng quanh nhà.
Ngọc Nhi đang chuẩn quà Tết cho .
Ta liền kéo con , gom theo tiền bạc quý giá, đốt đèn dầu dẫn con chui đường hầm.
Lửa cháy bừng bừng suốt cả đêm.
Ngọc Nhi ngạc nhiên hỏi: "Mẫu , nhà đang yên , đốt ?"
Ta xoa đầu con, khẽ : "Đứa ngốc, bởi vì diếc chúng ."
Tiêu Hoài Nhiếp phô trương đến thế mà đến tìm con .
Lương Tự Cẩm thể .
Nàng con trai, Thái úy Lương tuyệt đối sẽ cho phép Ngọc Nhi tồn tại, trở thành mối đe dọa đến vị trí Thái t.ử của con .
Khi mua căn nhà , chọn vì lối bí mật dẫn ngoài thành, thông đến rừng Dã Hồ Tắc.
Giờ đây, nó quả thực phát huy tác dụng.
Ta lên đường, đưa Ngọc Nhi đến Kiềm Trung.
Tuy hành trình vất vả, nhưng cũng nhờ trận hỏa hoạn ở Ninh Châu,
khiến Tiêu Hoài Nhiếp hiểu rằng, sự xuất hiện của chỉ mang đến tai họa cho chúng , chứ từng đem điều gì .
Lại một mùa đỗ quyên rụng cánh, sắc hoa đỏ thẫm phủ kín lối .
Hôm nay là lễ đội tóc của Ngọc Nhi.
Ta tự tay chỉnh tóc, đội lên cho con chiếc mũ trưởng thành, lòng chợt dâng lên chút bùi ngùi.
Bữa trưa hôm nay ăn ở nhà nữa, dẫn con t.ửu lâu, một bữa thật phong phú.
Đang cầm đùi lợn ăn ngon lành.
Ta chợt bàn bên cạnh râm ran bàn tán.
Họ về chuyện của phủ Thái úy Lương.
Thì năm xưa phủ Thái úy đầu hàng là vì sớm Tam hoàng t.ử tất bại, nên Lương Tự Cẩm mới trộm sơ đồ phòng thủ.
Nàng vốn hề phát hiện, những vết thương cũng là do phủ Thái úy sắp đặt, trông thì đáng sợ nhưng thực tổn hại gì.
Tất cả chỉ để đổi lấy sự thương cảm của Tiêu Hoài Nhiếp.
Ba năm , con gái trưởng của Thừa tướng đến tuổi cập kê, tiến cung lập Hoàng hậu, năm sinh hạ Tam hoàng t.ử.
Thừa tướng căn cơ vững chắc, từ đầu đến cuối đều trung thành với Tiêu Hoài Nhiếp.
Các lão thần trong triều đều tán thành lập Tam hoàng t.ử Thái t.ử.
Phủ Thái úy lo lắng, thậm chí cấu kết với nhũ mẫu, âm thầm hạ độc Tam hoàng t.ử, may mà phu nhân Thừa tướng cẩn trọng, phát hiện kịp thời.
Sau đó còn tố cáo phủ Thái úy ý mưu phản.
Chỉ trong một đêm, phủ Thái úy nhuốm máo.
Lương Tự Cẩm đày lãnh cung.
Nhị hoàng t.ử nhận danh nghĩa của Hoàng hậu mới.
…