Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Xuyên Thành Bảo Bối Nông Gia - Chương 50: Tranh đoạt

Cập nhật lúc: 2026-03-21 10:13:18
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô lão đầu cô cháu gái nhỏ, những lời , tuy cháu gái mới một tuổi, lớn lên lẽ nhớ nổi chuyện hiện tại, nhưng vẫn đề phòng bất trắc.

cháu gái quá thông minh, trong thôn ai con bé là con nhặt về, nhưng nhà họ Lưu cứ một câu "đứa trẻ nhặt ", hai câu "đứa trẻ nhặt ".

Ông sang bảo con trai: "Lão Tam, con đưa mấy đứa nhỏ về , trẻ con còn nhỏ quá, hiểu chuyện gì, gì để hỏi ."

Tô Tam Lang , lập tức dắt tay mấy đứa trẻ định về nhà.

"Đứng !" Người lên tiếng ai khác chính là Lưu Văn Đào.

"Lần đến nhà , đồng ý trả con, giờ định chạy ?"

Đám đông thấy thế, xôn xao hẳn lên: Hóa còn chuyện như .

Tô lão đầu cũng chẳng màng mặt mũi nữa, nhảy dựng lên mắng: "Ta nhổ ! Cái đồ mặt dày vô liêm sỉ, ngươi đứa trẻ là do ngươi sinh thì là do ngươi sinh chắc? Mọi việc chứng cứ, hiểu ?"

Tô Tam Lang cũng bên cạnh phụ họa: " là quá mặt dày, mìn thành thì đổi giọng bảo con là của nhà , hạng ngang ngược đến thế?"

Lưu lão thái cũng phản ứng nhanh: "Các cứ xem chúng đúng ? Lần đến nhà các đòi con ? Đừng lôi chuyện mìn với chả mìn đây nữa."

Lý chính cũng về phía Tô lão đầu: "Có đúng là họ từng đến nhà ông đòi con ?"

Tô lão đầu thấy giấu nữa, mới thở dài gật đầu: "Họ cứ như mắc chứng ảo tưởng , nhất định bảo cháu gái là con nhà họ. Lần định cướp mà thành, ngờ đổi thành bắt cóc trẻ con."

Lưu lão hán thấy , chắc chắn nhận đứa cháu gái cho bằng .

Dù cảm thấy mất mặt, nhưng Lưu lão hán vẫn chắp tay chào Lý chính : "An lão ca, đứa trẻ đó đúng là m.á.u mủ nhà họ Lưu . Có lẽ bà già nhà đòi nên mới nghĩ đến chuyện bế thẳng con bé về, đây quả thực là cái sai của chúng suy nghĩ thấu đáo."

Lưu lão hán chẳng cần đúng là cháu gái , chuyện nếu giải quyết thỏa thì cái mặt già cũng vứt , thể ngẩng đầu ai trong thôn nữa.

Tô Tam Lang lạnh: "Thấy sang bắt quàng họ, thấy bảo bối nhà giỏi giang thì ai cũng nhận, ông là thứ mười tám câu đấy. Ai mà chẳng con gái phúc khí? Cả thôn đều gọi con bé là Tiểu Phúc Bảo nên ai cũng đến hít hà chút phúc, hạng ngoài như các cứ thế kéo đến, kẻ nào cũng bảo là nhà nhưng chẳng đưa bằng chứng gì."

Lúc , những xem đột nhiên sực nhớ điều gì đó.

Tiểu Phúc Bảo mà họ , lẽ chính là Tiểu Phúc Bảo của thôn Đào Liễu ? Nghĩ , chuyện quả thực đều khớp cả.

Bởi vì chỉ Tiểu Phúc Bảo đó mới xinh , bụ bẫm đến thế.

Bên cạnh một ông cụ nhớ chuyện gì, liền bắt đầu kể cho Lý chính về Tiểu Phúc Bảo của thôn Đào Liễu.

Sau khi xong, Lý chính toan tính trong lòng.

Những xung quanh đương nhiên cũng hiểu, ai nấy đều lên tiếng chỉ trích nhà họ Lưu.

"Cái gia đình thật hổ, hóa là thấy đứa trẻ nhặt về phúc khí nên ai cũng bế về nhận là của ."

"Chứ còn gì nữa, mà kể cả là con nhà họ chăng nữa, họ đem vứt bỏ, khác nhặt về nuôi nấng trưởng thành, giờ thấy phúc đòi về, thiên hạ chuyện hời như thế?"

"Hạng thật đáng hận, đứa trẻ mới sinh đem vứt, giờ lời đường mật bảo là cẩn thận lạc mất núi, còn là buổi đêm nữa chứ, kể chuyện hài cho ai ? Thật coi chúng là lũ ngốc chắc."

Sơn Tam

" thế, đến việc đứa trẻ chắc là của họ, kể cả là thật cũng thể trả! Cái hạng gia đình đối xử với đứa trẻ , chẳng qua là nhắm cái phúc khí con bé mang theo thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mang-theo-tram-ty-vat-tu-xuyen-thanh-bao-boi-nong-gia-sobl/chuong-50-tranh-doat.html.]

"Hầy, bà chị ơi, gia đình sinh mấy đứa con đều là con gái, chỉ đứa lớn với đứa thứ hai là còn sống, mấy đứa đều hại c.h.ế.t cả ."

"Hả, thật ? Ác thế cơ ? Dù cũng là khúc ruột của , thật là tội ."

Lưu lão hán tiếng bàn tán của đám đông về nhà ngày một lớn, chẳng thèm nể nang gì nữa, cái mặt già của ông hết đỏ tái.

Ông nghĩ cả đời điều gì ác, duy chỉ đứa con út , chỉ sinh con trai mà còn gây bao nhiêu nghiệp chướng.

Đều là do bà già nhà ông chiều hư.

Lý chính tiếng xì xào của đám đông, suy nghĩ một lát mới : "Nếu các bằng chứng chứng minh đứa trẻ là của nhà , chuyện chỉ thể gác ở đây thôi."

"Vả , kể cả đứa trẻ là của các chăng nữa, chính các đem vứt bỏ nó, khác nhặt thì nó thuộc về nhà . Nếu nhận con, thương lượng với họ, họ đồng ý thì các mới mang , họ đồng ý thì các cũng chẳng tư cách gì mà đòi, hiểu ?"

Thải Phượng lúc nhịn nữa, trực tiếp quỳ sụp xuống mặt Tô lão đầu.

Nước mắt bà chảy dài như chuỗi hạt đứt dây: "Cầu xin ông, cầu xin các hãy trả con cho , đó thực sự là con do sinh , là cốt nhục của mà! Lúc sinh con bé , thấy dấu vết cổ tay nó , y hệt như đứa trẻ mà các nhặt , đây chính là con , cầu xin các ."

Mọi bộ dạng lóc của Thải Phượng, giống như là đang giả vờ.

Tô lão đầu đối diện với đàn bà cũng thấy vô cùng bất lực, còn giở trò nữa.

Bên cạnh vài bàn tán xôn xao, họ cho rằng lẽ đứa trẻ đó thực sự là m.á.u mủ nhà họ Lưu.

quan điểm của mỗi vẫn khác , họ thấy rằng nếu chê là con gái đem vứt , nếu nhờ nhà họ Tô nhặt về thì đứa trẻ chắc chắn sống nổi, giờ trả cũng là chuyện thường tình.

Tô Mộc Dao lúc đảo mắt một vòng, với An lý chính: "Bác ơi, cháu con nhà họ, cháu là bé con nhà họ Tô. Với cái bớt của cháu mới mọc hai tháng nay thôi, hồi ạ."

Tô Mộc Dao nhớ rõ, trong thôn ai dấu vết của cô từ khi nào, cũng chỉ mới một hai tháng gần đây họ mới thôi.

"Ôi chao, cái miệng nhỏ ngọt xớt, gọi là ông Lý chính mới đúng, gọi là bác ?" Nói An lý chính còn đưa tay xoa đầu cục bột nhỏ.

Tô lão đầu lời cô cháu gái , liền lập tức đáp : "Nghe thấy ? Dấu vết của bảo bối nhà bẩm sinh, là mới mọc , điều đó chứng tỏ nhà họ Lưu dối, đứa trẻ mà là của nhà họ ?"

Mọi đứa bé thế, còn gì mà hiểu nữa?

Để chiếm đoạt Tiểu Phúc Bảo mà dám dùng thủ đoạn hèn hạ như để đòi con, thật là hổ.

Thải Phượng trợn tròn mắt Tô Mộc Dao.

rõ đứa trẻ mắt chính là con út của , nhưng tại con bé , nhận cái gia đình ?

Lý chính thấy thế cũng chẳng còn gì để nữa, bảo ai về việc nấy.

Ông chỉ tập trung các trưởng thôn để bàn về chuyện thuế khóa quan trọng nhất hiện nay.

Tô lão đầu dễ dàng bỏ qua như thế: "Lão ca Lý chính, chuyện thể cứ thế mà xong , nếu bỏ qua thì khó tránh khỏi thêm nhiều kẻ đến cướp Tiểu Phúc Bảo nhà ."

"Vả mấy đứa nhỏ nhà cũng một phen khiếp vía, kiểu gì nhà họ Lưu cũng bồi thường cho mấy đứa trẻ nhà ."

Lý chính , nghĩ nghĩ thấy cũng lý.

 

Loading...