Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Xuyên Thành Bảo Bối Nông Gia - Chương 127: Vào kinh
Cập nhật lúc: 2026-03-29 20:34:04
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi suy nghĩ của với Tô gia gia và Tô nãi nãi, cô nhận sự tán đồng từ hai cụ.
"Ngoan Bảo , chúng theo con cũng là , nhưng dân làng chắc chắn sẽ ."
Tô nãi nãi cũng khuyên bảo: "Nếu con , cả nhà chuyển , dù bỏ hết ruộng đất ở đây cũng .
dân làng dựa đất mà sống, ở đây nhà cửa, ruộng vườn, thể xa như thế? Để đ.á.n.h cược một tương lai chắc chắn."
Lúc Tô Mộc Dao mới nhận quả thực chút viển vông .
Người đất ruộng, hiện giờ trong tay cũng tích cóp chút bạc, thể theo cô xa như .
"Dạ, con ."
Tô Mộc Dao định gác chuyện một bên, nhưng Long Uyên thì đợi .
Sơn Tam
Long Uyên nhanh đến nhà họ Tô, qua kế hoạch của với Tô gia gia.
Sau khi Long Uyên .
Tô gia gia và Tô nãi nãi bàn bạc suốt một đêm: "Bà nó , cái nhóc nhà bên cạnh, chúng vẫn chú ý một chút."
"Nói thật lòng, Ngoan Bảo nhà với là quan hệ hợp tác.
Cậu về kinh thành, đưa Ngoan Bảo theo, trắng là vẫn chút quan hệ lợi dụng trong đó."
Tâm tư của thế hệ tự nhiên sẽ nhiều hơn một chút, thể là họ nghĩ theo hướng , chỉ là cháu gái nhỏ nhà họ vốn đứa trẻ bình thường.
"Muốn thì cứ , khí vận và bản lĩnh cả đời của Ngoan Bảo chung quy nên nhốt ở cái xó xỉnh .
Chúng cũng theo để trông nom con bé.
Chỉ là thể cả nhà cùng , tiên để nhà Tam nhi và hai già chúng đưa Ngoan Bảo .
Bao giờ định thì hãy để nhà Đại nhi và Nhị nhi cùng lên."
Cuối cùng Tô gia gia quyết định, nếu con gái nhỏ thì cứ , nếu thì về là .
Điều Tô gia gia nghĩ đến là kinh thành cái gì chắc chắn cũng đắt đỏ, nếu cả nhà cùng chẳng sẽ tốn nhiều tiền ?
Tô Mộc Dao trằn trọc trong phòng ngủ , hồi tưởng những việc thời gian qua.
Cô chỉ là một bình thường, thể nào cứu tế cả thiên hạ .
Những gì cô thể chỉ là " mới ăn".
Trong chuyện Tô Mộc Dao thấy sai, dù trong gian vô lương thực.
Cứu lúc ngặt cứu lúc nghèo, xưa nay chẳng chuyện bánh trời rơi xuống, cho nên cô tự nhiên sẽ trực tiếp đem lương thực của tặng cho dân làng.
Tuy cô cũng chút nỡ rời xa dân làng, nhưng đời chẳng bữa tiệc nào tàn.
Cô chỉ cần tìm hai quản lý xưởng , mỗi tháng vẫn tiền bạc gửi về cũng là một chuyện .
...
Hoàng đế ở kinh thành xa xôi thao thức cả đêm, nguyên nhân đơn giản: hiện giờ vô nạn dân từ phương Bắc đổ về kinh thành.
Nơi đó hạn hán nghiêm trọng, biên giới thường xuyên quân Man quấy phá.
Những dân bất đắc dĩ bắt đầu cuộc hành trình chạy nạn.
Sáng sớm nay đám lưu dân từ phương Bắc đến tám chín trăm, thậm chí cả nghìn .
Tất cả tụ tập ngoài thành, đòi thành cho bằng .
Ngoài tường thành, một lưu dân thậm chí rải rơm rạ, dựng lều lán định đóng quân tại đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mang-theo-tram-ty-vat-tu-xuyen-thanh-bao-boi-nong-gia-sobl/chuong-127-vao-kinh.html.]
Quan quản lý cổng thành vội sai đóng cửa thành, bảo binh lính canh cổng khuyên ngăn lưu dân thành.
Hơn nữa để phòng lưu dân bạo động, ông sai Huyện thừa tổ chức nhân lực phát cháo cho họ.
Bên cạnh còn Thành úy dẫn theo một đội nha dịch canh giữ, lúc mới định cục diện.
Nếu đám nha dịch ai nấy đều đeo đao lớn, e là xảy bạo loạn .
Hoàng thượng nhận tin cũng đau đầu vô cùng, nuôi thì nuôi nổi, đuổi cũng xong, khiến ông nhất thời quyết định .
Những vốn đều là con dân của vương triều, thiên tai nhân họa cũng là điều sức thể tránh khỏi.
Từ mấy ngày ông sai sắp xếp cho cả nghìn các thôn làng xung quanh.
cả nghìn ngoài cổng thành hiện giờ còn nơi nào để an trí nữa, quốc khố hiện tại cũng chẳng còn bao nhiêu bạc, lấy tiền mà nuôi cả nghìn con ? Lúc thiết triều, đám đại thần thường ngày ba hoa chích chòe nay im lặng lạ thường, chẳng một ai đưa ý kiến gì.
Lúc Thừa tướng tiến lên một bước bẩm báo: "Khởi bẩm Hoàng thượng, những lưu dân nếu nhanh ch.óng giải quyết kế sinh nhai cho họ, cho họ thành, e rằng họ sẽ tản mát các trấn, thôn lân cận.
Đến lúc đó bách tính ở các thôn quanh đây e là sẽ t.h.ả.m ." Họ tự nhiên đều hiểu rõ những dân khi đói đến cùng cực sẽ những chuyện gì.
Họ cũng sẽ sợ luật pháp và triều đình, nhưng một khi con còn đường sống, lúc đó họ sẽ biến thành cường đạo, thổ phỉ.
Khi đó luật pháp và triều đình đối với họ chẳng còn tác dụng gì nữa.
Nếu lưu dân tập trung ở các thôn xung quanh, e là nhà nhà đều sẽ gặp họa.
Những năm là từng xảy tình trạng .
"Hiện giờ tiên hãy điều động bộ lương thực thể điều động từ quốc khố , hằng ngày phát cháo để lo cho cái bụng của đám lưu dân ." Hoàng thượng xong, thái giám bên cạnh lập tức ngay.
Vị Hoàng đế gần 50 tuổi đám trọng thần phía ai nấy đều cúi đầu im lặng, chỉ thấy một luồng lạnh thấu tim.
Những kẻ thường ngày vì chút chuyện nhỏ mà cãi sứt đầu mẻ trán, nay gặp chuyện chẳng một ai đưa chủ kiến.
Hiện giờ các tiệm lương thực trong thành niêm yết mức giá cao nhất trong những năm gần đây, ngay cả gạo thô cũng lên tới 15 đồng một cân, giá lúa mạch thậm chí đạt 20 đồng một cân.
Nhiều thấy cơ hội ăn, thà chạy xa hơn thu mua lương thực giá cao mang về kinh thành bán kiếm lời.
Những năm gì chuyện nực xảy ? Rõ ràng lương thực mới nhập kho, theo lý mà nhà nhà đều lương mới, nhưng giá giảm mà còn tăng.
Thời buổi mùa màng thất bát thế , bách tính thể nộp đủ thuế lương thực là , quan thương (kho lương của triều đình) cũng vặn đủ mức.
Việc phát bổng lộc cho cấp là miễn cưỡng, nếu cứ tiếp tục nuôi đám lưu dân , e rằng kho tàng của Hoàng đế sẽ sớm vét sạch.
Kinh thành dạo sóng gió liên miên, Tô Mộc Dao dẫn theo Tô gia gia và gia đình Tô Tam Lang bắt đầu cuộc hành trình tiến về kinh thành.
Từ khi chuyện với nhà và cả làng, tuy dân làng nhiều tán thành việc Tô Mộc Dao lên kinh, nhưng nghĩ đứa trẻ chung quy nên nhốt ở cái xó xỉnh nghèo nàn .
Lúc đó cũng hỏi qua dân làng, nhưng đều nhất trí cho rằng ở trong thôn cũng ngày thành danh toại.
Họ đời đời kiếp kiếp sống trong thôn, xa như nên một ai đồng ý cùng.
Tô Mộc Dao giao xưởng cho bác dâu cả và bác dâu hai trông nom, một chuyên quản xà phòng, quản rượu.
Lều trại cũng gần xong , cũng cần tiếp tục lều nữa.
Ngày , cả làng đều tiễn, thể là một đoàn đông đúc tiễn đưa đám Tô Mộc Dao tận đường quan lộ mới về.
Tô Mộc Dao cũng hứa rằng nếu họ lên kinh thành nương nhờ cô, chắc chắn sẽ dành cho họ một vị trí việc.
Đám Tô Mộc Dao mất hơn nửa tháng mới tới kinh thành.
Suốt chặng đường chỉ thấy cái m.ô.n.g còn là của nữa, nếu dọc đường cứ dừng dừng, chắc cô "ngỏm" giữa đường .
Nghĩ đến chiếc ô tô trong gian, nếu cô một phận lẫy lừng, chắc chắn lôi ô tô lái .