Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Sống Sót Trong Đại Nạn Tận Thế - Chương 540: Có Muốn Làm Người Khống Thú Không?

Cập nhật lúc: 2026-03-21 00:55:20
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lúc chiến đấu cơ của Căn cứ thành phố B cũng bay lên, một nữa bao vây con kim điêu . Dị năng và đạn ánh sáng màng sống c.h.ế.t nã lên nó, mục đích chính là để thu hút sự chú ý của nó.

 

kim điêu dường như cũng nhận Olivia. Đây chính là kẻ thương, thương nữa, quả thực thể tha thứ!

 

Kim điêu phẫn nộ tột độ phớt lờ những vụ nổ đạn ánh sáng xung quanh, một nữa lao về phía Olivia.

 

Lúc thời kỳ trống rỗng của Olivia cũng qua, cả sử dụng dị năng lao về phía kim điêu. Ánh sáng ch.ói lọi, bao bọc bộ con kim điêu trong. Tiếng leng keng vang lên dứt, rõ ràng Olivia đang cố gắng phá vỡ lớp phòng ngự của con kim điêu .

 

cách hai cấp độ bày ở đó, cô căn bản thể phá vỡ. Thời gian năm phút trôi qua nhanh, trơ mắt thời kỳ trống rỗng đến, cô buộc lùi một nữa.

 

kim điêu đ.á.n.h cho ngọn lửa giận dữ trong lòng đang bốc cao, hề ý định lùi bước, lao thẳng về phía Olivia.

 

Olivia khi chiến đấu cơ của căn cứ đón lấy, lập tức vận chuyển khiên ánh sáng, một nữa va chạm với chiếc mỏ nhọn của kim điêu. Olivia húc văng, phun một ngụm m.á.u ngay giữa trung.

 

Lần thể khống chế cơ thể . Sau khi chiến đấu cơ phía đỡ lấy cô , cơ thể cô va đập chiến đấu cơ, tạo thành tổn thương hai, vết thương càng thêm nghiêm trọng.

 

Trơ mắt con kim điêu lao về phía họ, tinh thần lực của Bill cũng một nữa tấn công về phía con kim điêu . thời gian kim điêu khựng rút ngắn ít. Chiến đấu cơ còn bay xa, kim điêu đuổi kịp.

 

Móng vuốt khổng lồ vồ ngang về phía chiến đấu cơ. Mắt thấy móng vuốt sắp vồ trúng chiến đấu cơ, Olivia c.ắ.n răng, nhảy vọt xuống từ bên cạnh, tốc độ rơi cực nhanh.

 

Con kim điêu lập tức lao xuống phía cô , mang tư thế c.h.ế.t thôi.

 

“Olivia! Cô điên ! Cô sẽ c.h.ế.t đấy!”

 

Bill bảo chiến đấu cơ đuổi theo bay tới, hét lớn trong tai . Dáng vẻ vạn sự màng thường ngày lúc còn sót chút gì.

 

Olivia trơ mắt con kim điêu ngày càng gần, giọng truyền rõ ràng trong tai : “Một c.h.ế.t vẫn hơn là c.h.ế.t cả đám.”

 

Giây tiếp theo, cơ thể cô chậm , rơi xuống một lớp vật chất dạng nước mềm mại. Cô theo bản năng cúi đầu, phát hiện thực sự đang nâng đỡ một lớp màng nước.

 

Con kim điêu chớp mắt đến mặt. Olivia nhắm nghiền mắt , nhưng cơn đau như dự đoán hề ập đến, bên tai còn thể thấy tiếng kêu cao v.út của con kim điêu biến dị .

 

mở mắt , liền thấy một phụ nữ mặc đồ đen đang mặt , cả lưng về phía cô . Con kim điêu hung hãn một lớp màng nước giam cầm , mặc cho nó giãy giụa thế nào cũng tác dụng.

 

cứu cô !

 

Nhận thức điều , Olivia mặt, trong nháy mắt cơ thể mặt cô trở nên vĩ đại hơn ít, cảm giác an bùng nổ.

 

Bao nhiêu năm nay, cô vẫn luôn dựa chính . Đặc biệt là mạt thế, cô mở con đường vương giả của riêng , những đàn ông đó đều khúm núm mặt cô . Cho dù ở bên cạnh cường giả dị năng như Bill, cô cũng cảm giác ỷ khác.

 

ngay , cô cảm thấy thực thể ỷ một cũng tồi. Cảm giác an như ai cũng thể mang .

 

Không cần nghĩ cô cũng là ai. Người dị năng hệ Thủy cường đại như , chắc chắn là Lâm Nhược!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mang-theo-tram-ty-vat-tu-song-sot-trong-dai-nan-tan-the/chuong-540-co-muon-lam-nguoi-khong-thu-khong.html.]

 

Lúc cô còn đang ngẩn ngơ, phát hiện màng nước nâng đỡ cô hạ xuống mặt đất. Cả cũng đặt xuống đất. Người đây luôn chú ý đến hình tượng như , lúc cứ thế mặt đất, ngẩng đầu lên , trong ánh mắt còn rưng rưng ánh nước.

 

Rất nhanh cô ôm một vòng tay ấm áp, bên tai là giọng lo lắng của Bill: “Olivia! Cô sợ c.h.ế.t khiếp! Cô chứ! Bị thương ở ? Để xem nào!”

 

Olivia lúc mới bừng tỉnh khỏi sự ngẩn ngơ. Cô đẩy Bill , dậy: “ .”

 

xong ngẩng đầu Lâm Nhược trời. Bill đẩy cho sửng sốt. Thấy cô quả thực , cảm xúc căng thẳng cũng dịu xuống. Lại theo ánh mắt của cô lên , quả nhiên thấy bóng dáng của phụ nữ đó.

 

“Trăm bằng một thấy, cô quả nhiên cường đại đến mức khiến chỉ thể ngước .”

 

Olivia thấy lời của Bill, trong lòng mạc danh cảm thấy vui vẻ: “ , cô chính là cường đại đến mức khiến kính sợ như , giống như thần minh .”

 

Nghe thấy lời của Olivia, Bill đầu nghi hoặc một cái. Quen lâu như , thừa để Olivia những lời như khó đến mức nào.

 

Khác với sự ngẩn ngơ của các quốc gia khác thế giới khi thấy Lâm Nhược, của Căn cứ thành phố B khi thấy Lâm Nhược, trong mắt họ bùng lên ánh sáng rực rỡ. Không ngờ Nhược tỷ đến !

 

Trong nháy mắt những dị năng giả đó giống như tiêm m.á.u gà, dị năng ngừng nã lên những con thú biến dị vẫn đang ngừng công thành.

 

Kim điêu trong quả cầu nước vẫn đang ngừng giãy giụa. Những chiếc lông vũ màu vàng xinh đều rụng ít trong lúc giãy giụa, thể thấy động tác của nó dùng sức lớn đến mức nào. màng nước vẫn hề nhúc nhích.

 

Lâm Nhược liếc nó một cái, mang theo quả cầu nước bay đến bên cạnh Giang Việt.

 

Giang Việt cũng chẳng màng đến việc chỉ huy chiến đấu nữa, với Lâm Nhược: “Nhược tỷ, cô đến thì quá ! Nếu cô, chúng còn c.h.ế.t bao nhiêu nữa.”

 

Lâm Nhược cảm xúc hề giả tạo trong mắt đối phương. Cậu là trong căn cứ từ đầu kiên định về phía cô, đó vất vả lắm mới thức tỉnh dị năng, là dị năng tấn công.

 

“Cậu Người khống thú ?”

 

Giang Việt sửng sốt: “Cái gì?”

 

Danh xưng đương nhiên xa lạ. Hiện tại trong căn cứ vẫn còn sự tồn tại của những Người khống thú . Chỉ là cấp độ thú biến dị của những Người khống thú đều cao, nay vì nguyên nhân năng lượng, cũng mấy lời.

 

Nên nghề nghiệp hiện tại trở nên chút vô dụng, các chiến đội lớn ngoài nhiệm vụ đều mang theo những .

 

Giang Việt nhất thời vẫn phản ứng , Lâm Nhược những lời với ý gì.

 

Lâm Nhược kiên nhẫn chỉ con kim điêu trong quả cầu nước: “Muốn ?”

 

Lời , những xung quanh đều hiểu. Lập tức tất cả đều về phía Giang Việt, trong ánh mắt là sự hâm mộ ghen tị hận trần trụi. Đây chính là thú biến dị cấp 7 đấy, bao nhiêu dị năng giả như đều thể thương chút nào, Nhược tỷ cứ thế đem con thú biến dị tặng !

 

Hơi thở của Giang Việt chút dồn dập, ngốc nghếch chỉ mũi : “Cho ?”

 

 

Loading...