Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Sống Sót Trong Đại Nạn Tận Thế - Chương 473: Thức Tỉnh Dị Năng Đặc Biệt

Cập nhật lúc: 2026-03-21 00:53:58
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ánh nắng rực rỡ xuyên qua cửa sổ chiếu lên chiếc giường đơn cạnh cửa, kéo dài cái bóng của đang giường.

 

Giang Việt ở đầu giường, nhắm mắt để tìm hiểu dị năng của . Hơn mười phút , kinh ngạc mở bừng mắt, dị năng của là Sao chép!

 

Cậu đầu chiếc đồng hồ báo thức đặt ở đầu giường, đưa tay cầm lấy, tập trung tinh thần vận chuyển dị năng. Cậu thể cảm nhận một lớp năng lượng vô hình lập tức bao bọc lấy chiếc đồng hồ báo thức trong tay. Trong chớp mắt, chiếc đồng hồ báo thức trong tay biến thành hai chiếc, giống y đúc, ngay cả hướng của kim đồng hồ cũng giống hệt . Thậm chí khi chiếc đồng hồ báo thức chép xuất hiện, kim đồng hồ vẫn đang kêu “tích tắc tích tắc” di chuyển.

 

Cậu nắm cả hai chiếc đồng hồ báo thức trong tay, một nữa vận chuyển dị năng, vẫn bằng cách thức cũ, chỉ là hai chiếc đồng hồ báo thức biến thành bốn chiếc.

 

Nhìn thấy thể trực tiếp nhân đôi chứ chỉ chép thêm một bản nữa, trong lòng Giang Việt lập tức mừng rỡ như điên. Dường như nghĩ điều gì, lấy từ trong tủ đầu giường một viên tinh hạch cấp 3, hít sâu một , tiếp tục vận chuyển dị năng.

 

năng lượng vô hình bao bọc lấy tinh hạch, tinh hạch cũng chép , nhưng khi tinh hạch chép xong, cảm thấy một trận ch.óng mặt hoa mắt.

 

Cảm giác cơ thể đột nhiên rút cạn sức lực thực sự hề dễ chịu, hơn nữa đại não đau đớn như sắp nổ tung. Cậu từng Trần Dục nhắc đến tình trạng , đây là cảm giác xuất hiện khi dị năng thấu chi.

 

Cậu cúi đầu viên tinh hạch cấp 3 đang cầm trong tay, xem dị năng Sao chép của vẫn giới hạn. Cậu cũng rảnh bận tâm nhiều, đành cầm viên tinh hạch chép lên để khôi phục dị năng của bản .

 

Hai tiếng , sắc mặt Giang Việt cuối cùng cũng còn tái nhợt nữa. Cậu mới mở mắt , thở phào một thật dài. Cơn đau thực sự là giới hạn mà thể chịu đựng , còn đau gấp mấy vết thương do đạn b.ắ.n, cảm giác như đầu thể nổ tung bất cứ lúc nào.

 

lúc Trần Dục đẩy cửa bước , thấy Giang Việt tỉnh, vui vẻ nhếch khóe môi. Trước đó đến một chuyến, chỉ là lúc đó Giang Việt đang khôi phục dị năng nên chỉ một cái phiền.

 

Bây giờ thấy Giang Việt tỉnh, liền bước tới xuống đầu giường : “Cảm giác thức tỉnh dị năng thế nào?”

 

Giang Việt rạng rỡ với Trần Dục: “Cảm giác thực sự quá tuyệt vời, cảm thấy cả sức lực dùng mãi hết.”

 

Trần Dục sự sảng khoái trong lòng : “Thức tỉnh dị năng gì ?”

 

“Hắc hắc.” Giang Việt đầy đắc ý: “Dị năng thức tỉnh là dị năng đặc biệt đấy, Sao chép.”

 

“Sao chép?” Trần Dục từng ai thức tỉnh dị năng như : “Sao chép cái gì?”

 

Giang Việt mới khôi phục dị năng, dị năng đang dồi dào, nhưng nghĩ đến cơn đau lúc nãy, vẫn từ bỏ việc dùng tinh hạch cấp 3 để biểu diễn. Thay đó, lấy một viên tinh hạch cấp 1 từ tủ đầu giường đặt tay, vận chuyển dị năng. Một lát , một viên biến thành hai viên.

 

Mắt Trần Dục trợn tròn, thể chép tinh hạch? Vậy chẳng nghĩa là thể chép các loại vật tư ?!

 

Sao thể rõ dị năng như ý nghĩa gì đối với căn cứ chứ. Bây giờ Giang Việt mới chỉ ở cấp 1, đợi khi cấp độ của cao lên thì , đến lúc đó căn cứ còn thiếu những thứ nữa ?

 

“Nhanh! Đi gặp Căn cứ trưởng với .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mang-theo-tram-ty-vat-tu-song-sot-trong-dai-nan-tan-the/chuong-473-thuc-tinh-di-nang-dac-biet.html.]

 

Chưa đợi Giang Việt tham khảo xem chép tinh hạch cấp 1 tiêu hao bao nhiêu dị năng, Trần Dục kéo xuống giường. Cậu chỉ kịp xỏ đôi dép lê, đó kéo chạy như điên về phía văn phòng Căn cứ trưởng.

 

 

Dung nham rút hai mươi ngày, Căn cứ thành phố B sớm xây dựng xong, phong cách áp dụng gần giống như đây. Ở rìa ngoài cùng của tường thành căn cứ, bộ khu vực là những dãy nhà trệt thấp bé, cũng dựng lên bằng loại bùn đất bình thường nhất.

 

Trong một căn nhà nhỏ tồi tàn ở góc khuất nhất của khu nhà , vài đàn ông đang quây quần ăn bánh bột ngô. Bọn họ mặc những bộ quần áo dài tay rộng thùng thình đầy mảnh vá, khuôn mặt mái tóc dài rối bù che khuất cũng dính đầy bụi đen, căn bản diện mạo ban đầu.

 

Trong tay mỗi đều cầm một chiếc bánh bột ngô to bằng bàn tay để gặm, nhưng bọn họ ăn vô cùng khó nhọc, căn bản cảm giác vội vã của kẻ c.h.ế.t đói thấy thức ăn. Ngược , mặt còn lộ biểu cảm ghét bỏ, chán ghét, dường như thứ cầm tay là thức ăn mà là t.h.u.ố.c độc.

 

“Lão Lý, rốt cuộc khi nào chúng mới thể trở về, những ngày tháng khổ cực thực sự chịu đủ . Ông xem thứ chúng đang ăn là cái gì đây! Quỷ cũng thèm ăn!”

 

Một đàn ông lùn ăn một miếng bánh uống một ngụm nước để nuốt xuống, nhưng vẫn loại lương thực thô cứng cho rát họng. Mặc dù miệng phàn nàn, nhưng gã dám vứt chiếc bánh trong tay , bởi vì một ngày gã chỉ ăn hai chiếc bánh như , vứt thì chỉ nước nhịn đói. Vì , gã chỉ thể c.ắ.n mạnh một miếng nữa để trút sự bất mãn của .

 

Người ở giữa biểu cảm bình tĩnh nhất trong những , chính là Lão Lý mà nhắc đến. Lão Lý chỉ là một mật danh của ông , ai tên thật của ông là gì, chỉ là đều gọi như .

 

Nghe thấy lời của , Lão Lý tiên nhai nhanh miếng bánh trong miệng nuốt xuống, lúc mới uống một ngụm nước, đeo chiếc khẩu trang mặt.

 

Hiện tại nồng độ khói bụi trong khí cao, bọn họ ăn uống cố gắng nhanh nhất thể, nếu sẽ một lượng lớn khói bụi xâm nhập cơ thể. Bây giờ nhiều đổ bệnh vì hít quá nhiều khói bụi.

 

“Chúng vùng lâu như , khi kết quả, chắc chắn thể bỏ dở giữa chừng. Hơn nữa, bây giờ chúng cho dù trở về cũng , với thực lực của chúng thì vượt qua đại dương bao la , huống hồ nước còn là thú biến dị.”

 

Những lời của ông khiến những trong nhà đều im lặng, ngay cả thức ăn trong tay dường như cũng nuốt trôi nữa.

 

nhịn lên tiếng: “ uy lực của thiên tai ngày càng lớn, chúng cứ ở mãi đây, căn bản thể đảm bảo an cho bản . Người của chúng thương vong ít , cứ tiếp tục thế chúng còn trụ bao lâu nữa? Trước khi c.h.ế.t chúng thực sự còn thể trở về quê hương ?”

 

“Chỉ cần chúng còn giá trị lợi dụng, chắc chắn sẽ vứt bỏ. Vì , chúng nỗ lực hơn nữa để khai thác những thông tin hữu ích. Hiện tại điều tổ chức quan tâm nhất chính là Lâm Nhược, chỉ cần lấy thông tin then chốt của cô , tổ chức nhất định sẽ công nhận chúng .”

 

“Trong các căn cứ , chỉ Căn cứ thành phố B là liên hệ lớn nhất với Lâm Nhược, chúng nhất định tiếp tục kiên trì.”

 

Lão Lý đến đây, những , ai tiếp lời. Bọn họ cũng ngày đầu tiên gia nhập Căn cứ thành phố B, sự lợi hại của Lâm Nhược bọn họ sớm chứng kiến. Hơn nữa, ngay cả Căn cứ Vụ Ẩn mà tổ chức bồi dưỡng lâu như cũng là đối thủ của cô , nhổ tận gốc , những bình thường như bọn họ thì thể gì.

 

Lão Lý những cúi đầu im lặng, ông nheo mắt , cảm nhận sự tiêu cực mà những bộc lộ .

 

“Sự việc đến nước , chúng đưa lựa chọn thì chỉ thể đến cùng. Bỏ cuộc mới thực sự là con đường c.h.ế.t, chỉ mỗi ngày sống cuộc sống như thế , mà còn luôn đề phòng sự trả thù của tổ chức, chuyện trò đùa .”

 

 

Loading...