Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Sống Sót Trong Đại Nạn Tận Thế - Chương 227: A Lộc

Cập nhật lúc: 2026-03-19 23:51:25
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trong khu rừng u ám, con hổ nhỏ mặt từ từ cúi đầu xuống, bước chân chầm chậm lùi về phía . Cành lá của thực vật biến dị xung quanh ngừng vung vẩy trong trung, ngược tạo một bầu khí bi thương.

 

Lâm Nhược thấy con hổ nhỏ chút đau lòng, rốt cuộc vẫn chút mềm lòng. Cô bước lên hai bước, cầm lấy viên tinh hạch hệ Thổ trong tay, đến mặt con hổ nhỏ, xòe lòng bàn tay , : “Cái là cho ?”

 

Con hổ nhỏ thấy cô nhặt đồ lên, đuôi hổ bắt đầu vẫy vẫy, gật gật đầu. Nó bây giờ còn nữa , nó để cô biến thành của , đây chính là tặng cho cô.

 

Lâm Nhược con hổ nhỏ, nghiêm túc hỏi: “Vậy là mày để chủ nhân của mày?”

 

Trong mắt con hổ nhỏ bùng lên tia sáng, ngay đó hung hăng gật đầu. Từ cái đầu tiên lúc truy sát ngày hôm đó, nó cảm nhận một luồng khí tức mà nó cận, cảm giác nó chỉ từng cảm nhận của .

 

Lâm Nhược bước lên vài bước, giơ tay đặt lên cái đầu to của con hổ nhỏ. Con hổ nhỏ dùng đỉnh đầu cọ cọ tay Lâm Nhược: “Người của mày ? Không báo thù nữa ? sợ phiền phức, báo thù mày .”

 

Trên con hổ nhỏ mang theo một cỗ bi thương, đó khẽ kêu một tiếng với Lâm Nhược: “Gào ô~”

 

Cành liễu của A Liễu vươn tới phiên dịch cho con hổ nhỏ. Sau khi hiệu một hồi với Lâm Nhược, Lâm Nhược khẽ chớp mắt. Con hổ nhỏ cha c.h.ế.t như thế nào, thảo nào những kẻ đó còn bắt nó về bán.

 

Cô khẽ sờ sờ cằm, kỹ ánh mắt của con hổ nhỏ. Sự bi thương trong ánh mắt sắp tràn ngoài , nhưng hận ý. Nếu con hổ nhỏ mới sinh vài tháng mà diễn xuất , thì đúng là quá lợi hại.

 

Nghĩ đến dáng vẻ dũng mãnh của cha đây, hổ vốn là vua của bách thú, lẽ sẽ ích.

 

“Được, mày ở ,” Lâm Nhược vỗ vỗ cái đầu to của con hổ nhỏ, “ lời.”

 

“Gào ô!” Con hổ nhỏ hiểu , nó trịnh trọng nghiêm túc gật đầu. Khó khăn lắm nó mới nhà, bọn họ đều là của nó. Trong ánh mắt nó mang theo sự kiên định vô song, nó nhất định sẽ để khác phá hoại nhà của nó.

 

Lâm Nhược hài lòng gật đầu, cất viên tinh hạch hệ Thổ trong gian. Mặc dù vẫn thể tin tưởng A Lộc, nhưng những điều chỉ thể giao cho thời gian.

 

“Sau mày tên là A Lộc, để A Phúc A Thọ dẫn mày dạo trong pháo đài, quen một chút.”

 

“Gào!”

 

A Lộc vui sướng ngửa mặt lên trời gầm một tiếng. Tiếng kêu tuy non nớt, nhưng khí thế của chúa tể muôn loài.

 

đầu Lâm Nhược liền với A Liễu phía : “A Liễu, A Lộc hôm nay mà tự chạy đến cạnh mấy tên dị năng giả đó, chờ nhặt nhạnh chỗ , ngươi thấy nên thế nào?”

 

Cành liễu của A Liễu lập tức căng cứng, đó lập tức vươn về phía A Lộc. Nó rõ ràng với bọn chúng là , ngay cả A Thọ cũng ngoan ngoãn ở nhà, A Lộc quả thực là ngứa đòn !

 

A Lộc còn kịp phản ứng, A Liễu xách chân nhấc bổng lên trung, xách một mạch ngoài pháo đài, tiến hành giáo d.ụ.c tình yêu thương với nó.

 

Cành của Lão Bạch luôn bảo vệ bên cạnh A Lộc, chỉ sợ con hổ con rơi xuống. A Phúc A Thọ kêu một tiếng với Lâm Nhược, liền chạy nhanh về xem náo nhiệt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mang-theo-tram-ty-vat-tu-song-sot-trong-dai-nan-tan-the/chuong-227-a-loc.html.]

Lâm Nhược tự chậm rãi trong rừng cây biến dị, hướng pháo đài ngừng truyền đến tiếng kêu t.h.ả.m thiết của A Lộc, còn tiếng kêu xem náo nhiệt của A Phúc A Thọ. Cô ngẩng đầu bầu trời đêm, độ cong khóe miệng từ từ nhếch lên. Mạt thế tương lai giống như một màn sương mù, đồng bọn cùng tiến bước thêm một .

 

 

Trong ngục tối bằng quặng sắt lòng đất u ám, cột đá bằng khoáng thạch, ba tên dị năng giả trói gô đó. Trên bức tường xung quanh ngục tối treo nhiều dụng cụ t.r.a t.ấ.n, nhiều vết m.á.u b.ắ.n lên.

 

Trong ánh mắt Hàn Phương Lập và Trần Minh Hàng xung quanh đều ẩn giấu một tia hoảng loạn. Nhìn những dụng cụ t.r.a t.ấ.n rợn đó, nghĩ đến việc những dụng cụ đều sẽ dùng , phòng tuyến tâm lý của bọn chúng đang từ từ sụp đổ.

 

Còn Đồng Vi Vi trói ở cột đá ngoài cùng bên . Lúc đang cúi đầu, mái tóc dài rủ xuống hai bên che khuất khuôn mặt, nhưng lúc trong đôi mắt cô tràn ngập sự căm hận.

 

Hận những kẻ tại đến phá hỏng những ngày tháng của cô . Khó khăn lắm cô mới bám Kỳ Thừa Thiên. Tên tuy tự đại cố chấp, nhưng bối cảnh của hùng hậu.

 

Vốn dĩ cô chỉ cần kiên trì đến khi Kỳ gia đến thành phố B là . Đến lúc đó với phận thừa kế của Kỳ Thừa Thiên, những ngày tháng của cô sẽ đến.

 

Không còn mỗi ngày bôn ba ngoài săn bắt dị năng giả khắp nơi, còn vì là kẻ ăn thịt mà trốn chui trốn lủi. Có lẽ còn thể khôi phục dáng vẻ như mạt thế, mỗi ngày cẩm y ngọc thực. tất cả những thứ khoảnh khắc Kỳ Thừa Thiên c.h.ế.t đều tan thành mây khói, còn tồn tại nữa!

 

Mà cô bây giờ còn trở thành tù nhân của những . Cô những hỏi gì, trong mắt cô lóe lên một tia tàn độc.

 

Căn cứ thành phố B nổi tiếng vô tình với những kẻ ăn thịt . Bọn chúng từ lúc bắt định sẵn kết cục. Muốn sống sót thì chỉ một con đường, đó là c.ắ.n c.h.ế.t bí mật nhả. Những thứ , đương nhiên cũng sẽ g.i.ế.c cô nhanh như .

 

Với dị năng của cô , chỉ cần g.i.ế.c cô ngay lập tức, cô vẫn còn khả năng sống sót!

 

đầu Hàn Phương Lập và Trần Minh Hàng. Hai kẻ mới là hòn đá cản đường cô sống sót. Xung quanh cô bắt đầu xuất hiện từng tia khói độc. Hàn Phương Lập và Trần Minh Hàng bên cạnh căn bản hề phát hiện , t.ử thần đang từng bước tiến gần bọn chúng.

 

lúc , mấy mặc áo blouse trắng bước . Người ở giữa bưng một khay y tế, khay bày ba ống t.h.u.ố.c.

 

Trần Dục và tên dị năng giả hệ Phong đó theo mấy mặc áo blouse trắng cũng trong ngục tối. Ngay khoảnh khắc bước ngục tối, phát hiện khói độc bên cạnh Đồng Vi Vi.

 

Ánh mắt Đồng Vi Vi tối sầm , nháy mắt với dị năng giả bên cạnh. Dị năng giả đó động tác nhanh ch.óng, trong tay lóe lên một luồng ánh sáng xanh, một luồng gió mát thổi qua, thổi tan tành đám khói độc đó.

 

Đồng thời Trần Dục giơ tay phóng một tia sét đ.á.n.h lên Đồng Vi Vi. Đồng Vi Vi điện giật tê dại , mái tóc dài dựng từng sợi, dần bốc lên mùi khét lẹt, cả run rẩy ngừng.

 

Lúc Hàn Phương Lập và Trần Minh Hàng mới hóa Đồng Vi Vi nãy động dụng dị năng. Cô gì! Muốn g.i.ế.c bọn chúng!

 

“Mày gì! Mày g.i.ế.c bọn tao, mày điên !” Hàn Phương Lập ưỡn cái bụng phệ đầy thịt mỡ, gào thét với Đồng Vi Vi: “Mày đáng đời!”

 

Đợi đến khi tia sét đó tản , Đồng Vi Vi còn một chút sức lực nào. Ánh mắt cô Trần Dục vô cùng đáng sợ.

 

Trần Dục lạnh một tiếng, thật sự nghĩ thể g.i.ế.c cô ?

 

 

Loading...