Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Sống Sót Trong Đại Nạn Tận Thế - Chương 176: Đội Áp Tải Căn Cứ Thành Phố A
Cập nhật lúc: 2026-03-19 11:28:21
Lượt xem: 32
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mấy là khống thú của Căn cứ thành phố H, Lâm Nhược thầm thở dài trong lòng, cô vốn gây chuyện.
Người đối diện thấy Lâm Nhược gì, tưởng Lâm Nhược sợ, bất giác , hắc hắc.
“Đừng sợ, các sẽ hại phụ nữ .”
“ đấy, cô và hai con ch.ó biến dị của cô đều ở ! Các sẽ thương yêu cô!”
Lúc xung quanh nhiều sống sót nhận A Phúc và A Thọ, thấy cảnh tượng mắt, bất giác đều chạy về phía cổng thành.
“Là hai con ch.ó đó! Người đó xuất hiện !”
“Vậy nên Kiện và Châu đều phụ nữ g.i.ế.c c.h.ế.t ?!”
“Vừa nãy phụ nữ còn g.i.ế.c một con sói biến dị của căn cứ chúng ...”
“Nhanh! Đi báo cho Khánh bọn họ, phụ nữ đến căn cứ gây chuyện .”...
Giữa hai hàng lông mày Lâm Nhược lạnh lẽo, biểu cảm vốn đang ha hả của những khống thú trong nháy mắt chuyển thành đau đớn. Bởi vì bọn họ đều cảm thấy cơ thể , dường như thứ gì đó đang mọc nhanh từ trong ngoài. Cơn đau dữ dội kèm theo sự sợ hãi, rốt cuộc chuyện là !
Bọn chúng từng đứa đau đến mức cong gập lưng, ngã nhào từ lưng sói hoang xuống, trong miệng trào từng ngụm m.á.u tươi.
“A! Đau quá!”
“Mẹ kiếp rốt cuộc là chuyện gì thế !”
“Là mày!” Tên dị năng giả phát hiện điều bất thường, định điều khiển sói hoang tấn công Lâm Nhược, nhưng giây tiếp theo một cây gai băng đ.â.m xuyên qua vị trí trái tim . Kẻ đó dám tin cúi đầu chằm chằm cây gai băng đ.â.m xuyên tim , vô cùng hiểu cây gai băng thể mọc từ trong cơ thể .
Những kẻ còn lưng sói hoang cũng lượt phát tiếng kêu t.h.ả.m thiết, ngã nhào từ sói biến dị xuống. Trong cơ thể chúng cũng nhanh ch.óng mọc gai băng, những cây gai băng đ.â.m xuyên nội tạng của chúng, chúng nôn từng ngụm m.á.u.
Cuối cùng tất cả đều ngã gục xuống đất, tắt thở.
Tên dị năng giả rốt cuộc cơ thể cũng cường tráng hơn những kẻ một chút, c.h.ế.t muộn nhất. Khi nhắm mắt , những con sói hoang lập tức phát điên, tấn công vô tội vạ những xung quanh, mũi chịu sào đầu tiên chính là Lâm Nhược và A Phúc, A Thọ.
Khi chúng lao về phía cô, tinh thần lực của Lâm Nhược khẽ động, vô gai băng khổng lồ ghim c.h.ặ.t đ.ầ.u những con sói biến dị xuống đất. Mấy con sói biến dị ngay cả giãy giụa cũng kịp giãy giụa đoàn tụ với chủ nhân của chúng.
Sau khi những kẻ c.h.ế.t, vẫn còn gai băng ngừng đ.â.m từ trong cơ thể chúng. Gai băng càng mọc càng dài, cuối cùng treo bộ mấy cái xác lên những cây gai băng khổng lồ đó. Máu ngừng chảy xuống, nhuộm những cây gai băng vốn màu hồng nhạt càng thêm đỏ thẫm.
Lâm Nhược điều khiển dị năng hệ Thủy hóa thành lưỡi đao băng, c.h.ặ.t đứt bộ đầu của những kẻ , móc tinh hạch của tên khống thú , cùng với tinh hạch của mấy con sói biến dị . Trước đó cô rước rắc rối, bây giờ khó khăn lắm trời mới tối, cô còn tranh thủ trời tối chạy đến thành phố A.
khi rắc rối thể tránh khỏi, cô cũng bao giờ sợ hãi. Giống như bây giờ, cô phát hiện vài dị năng giả đang nhanh ch.óng tiếp cận bên .
“Đợi !”
Khi cô điều khiển dòng nước mang mấy viên tinh hạch về, từ cách đó xa vài lao tới, mở miệng hét lớn.
A Phúc, A Thọ lập tức , nhe răng với mấy . Cơ thể khổng lồ dịch chuyển, mấy mới thấy cảnh tượng hình khổng lồ che khuất.
Những thấy xong bất giác hít một ngụm khí lạnh. Vài trăm cột băng khổng lồ đ.â.m xuyên mấy khống thú của căn cứ bọn họ, m.á.u chảy lênh láng khắp mặt đất, ngay cả đầu mấy con sói hoang biến dị cũng một cây gai băng dài!
Chuyện còn gì hiểu nữa, phụ nữ lưng thú biến dị mắt là một dị năng giả hệ Băng cường đại. Mấy con sói biến dị mặt đều do một cô giải quyết. Lại liên tưởng đến hai dị năng giả còn trong căn cứ một trở , sự kiêng dè đối với Lâm Nhược trong lòng càng tăng thêm vài phần.
Cộng thêm thể hình như của A Phúc, A Thọ, bọn họ đối đầu với nhóm Lâm Nhược, bọn họ chút cơ hội chiến thắng nào, là dâng đồ ăn cho thái.
Lâm Nhược lúc ánh mắt lạnh lẽo: “Có việc gì?”
Người mở miệng gọi Lâm Nhược lập tức lắc đầu, thái độ đổi 180 độ: “Không gì, chỉ là xưng hô với ngài thế nào?”
Lâm Nhược gì, chỉ điều khiển dòng nước rửa sạch tinh hạch đưa đến mặt một lượt, mới cất ba lô A Phúc.
Nhìn thấy thao tác của cô, đối diện càng hít một ngụm khí lạnh. Khả năng điều khiển như , thử hỏi mấy bọn họ ai . Triệu T.ử Kiện và Chu Châu c.h.ế.t trong tay cô là ngẫu nhiên.
Lâm Nhược xong tất cả những việc , đầu mấy dị năng giả , ừm... một viên tinh hạch nào hữu dụng.
“Còn việc gì nữa ?”
Mấy đều đồng loạt lắc đầu, cũng dám hỏi tên cô nữa, trong lòng chỉ mau ch.óng tiễn , đỡ cho nhòm ngó căn cứ của bọn họ.
Lâm Nhược gật đầu, vỗ vỗ cổ A Thọ : “A Thọ, thôi.”
A Thọ thu hồi ánh mắt đề phòng mấy , sải chân nhanh ch.óng lao , A Phúc bám sát theo .
Thấy bọn họ , mấy phía mới đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, đó là một trận đưa mắt . Vậy nên đến tìm căn cứ bọn họ gây rắc rối, ... Bọn họ xác mấy con thú biến dị mặt đất, cùng với những đồng bọn thủng lỗ chỗ cột băng , bọn họ đây là tự vác xác lên tìm ngược !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mang-theo-tram-ty-vat-tu-song-sot-trong-dai-nan-tan-the/chuong-176-doi-ap-tai-can-cu-thanh-pho-a.html.]
Lâm Nhược cưỡi A Thọ lao vun v.út, nhanh rời khỏi khu vực nội thành thành phố H, tiếp tục xuất phát về phía thành phố A.
Trên đường bọn họ gặp ít thú biến dị, cũng gặp ít sống sót đang đường. Những sống sót từng dắt díu gia đình, mang theo bộ gia tài của , hoặc là lái vài chiếc xe, hoặc là đạp xe đạp, còn sống sót dựa đôi chân của , ngang qua Lâm Nhược.
Trên mặt bọn họ ai nấy đều tràn đầy vẻ mệt mỏi. Những đều di cư từ các thành phố nội địa đến. Tài nguyên nước ở nội địa quá thiếu thốn, lượng nước bình thường uống mỗi ngày vô cùng hạn chế, cách nhất là rời .
A Phúc lặng lẽ nhanh ch.óng giải quyết những con thú biến dị . Hai giờ , Lâm Nhược vỗ vỗ cổ A Thọ, bảo nó dừng . A Phúc cũng dừng bên cạnh A Thọ. Sau khi dừng , tiếng thở dốc kịch liệt của chúng báo cho Lâm Nhược chúng mệt.
Cô nhảy xuống, giữa chúng, hai tay lượt áp lên A Phúc, A Thọ. Trên lập tức bao phủ bởi một lớp ánh sáng màu xanh lam, dị năng hệ Thủy vận chuyển, giúp A Phúc, A Thọ xua tan cảm giác mệt mỏi.
Vài phút , A Phúc, A Thọ khôi phục sức sống. A Thọ cúi đầu dùng cái mũi to húc húc vai Lâm Nhược, nũng đòi ăn.
Lâm Nhược khẽ , tiên dùng chậu thép lớn cho chúng uống nước, đó mới lấy kem sẵn từ trong gian bỏ chậu lớn của chúng.
A Phúc, A Thọ vui vẻ . Chúng thích ăn loại đồ ngọt ngào mát lạnh , vùi đầu xuống, dùng chiếc lưỡi khổng lồ l.i.ế.m láp bên .
Tinh thần lực của Lâm Nhược chìm gian, xem A Liễu trong gian. Chỗ rễ cây A Liễu vẫn còn hai con thú biến dị ăn, nhưng sọt tre lớn đựng dưa hấu bên cạnh trống .
Cô đổ đầy sọt tre , đặt mặt A Liễu. A Liễu nhận Lâm Nhược đến, cành liễu nhanh ch.óng đung đưa giữa trung. Tinh thần lực của Lâm Nhược kéo cành liễu của nó lắc lắc, đáp nó, đó lấy cho nó hai con thú biến dị đặt ở đó mới thoát khỏi gian.
Khi thoát khỏi gian, Lâm Nhược quên lấy cho một cây kem. Lúc kem của A Phúc, A Thọ ăn xong. Lâm Nhược nhảy lên lưng A Phúc, đồ đạc để A Thọ cõng, ba bọn họ tiếp tục lên đường.
Đi đến đường cao tốc xung quanh đầy rẫy vết nứt. Rất nhiều vết nứt lớn cắt ngang đường cao tốc đều bắc những khúc gỗ rộng. Xem chắc là do dị năng giả , để xe cộ thể qua, điều tạo thuận lợi cho những đường phía .
Lâm Nhược cưỡi lưng A Phúc, tay cầm bản đồ. Gặp những sống sót ngược hướng với cô ngày càng nhiều.
Trên đường cao tốc tương đối ít thực vật, hệ nguy hiểm thấp hơn, nên bọn họ phần lớn đều chọn con đường . Những đa đều đến Căn cứ thành phố B, nhưng vùng nước rộng vài trăm km cản đường bọn họ.
Người thực sự thể đến Căn cứ thành phố B mười còn một, phần lớn đều c.h.ế.t đường.
Vì cơ thể khổng lồ của A Phúc, A Thọ, Lâm Nhược dọc đường đỡ ít rắc rối. Đa những sống sót đường thấy bọn họ đều tránh xa tít tắp.
Cho dù là nhiều đoàn xe gặp nhóm Lâm Nhược cũng chọn cách nhắm mắt ngơ. Bởi vì bọn họ từ xa thấy con cự thú thế nào đè những con thú biến dị lao tới tấn công chúng xuống đất một ngụm c.ắ.n c.h.ế.t.
Bọn họ nghĩ cổ cứng hơn cổ của những con thú biến dị cao vài mét . Thế đạo như thế , thể một bên ngoài, chắc chắn là bản lĩnh hơn .
Cùng với việc gặp ngày càng nhiều , lông mày Lâm Nhược cũng càng nhíu c.h.ặ.t. Người quá đông , xem cô đổi đường khác. Cô cẩn thận sàng lọc bản đồ, tìm một con đường tắt.
Mà A Phúc đột nhiên căng cứng cơ bắp, dường như đang đề phòng thứ gì đó. Lâm Nhược ngẩng đầu , liền thấy một đoàn xe cỡ lớn cùng hướng với bọn họ. Đoàn xe tổng cộng mười chiếc xe, trong đó bảy chiếc là xe tải cỡ lớn, những chiếc thùng lớn xếp thành hàng xe buộc c.h.ặ.t chẽ, chỉ ba chiếc là xe địa hình.
Tinh thần lực của cô vươn thăm dò. Trong những chiếc thùng lớn xe tải là nước ngọt. Trên ba chiếc xe địa hình tổng cộng mười lăm , trong đó năm dị năng giả, trong đó còn một dị năng giả hệ Không gian. Những khác cũng mang theo một luồng khí thế, là dân luyện võ.
Đây là đội áp tải. Lâm Nhược kiếp từng một chuyến, với tư cách là dị năng giả hệ Không gian, mỗi đội áp tải đều thể thiếu cô, tự nhiên vô cùng quen thuộc với trận thế .
Khi "" thấy những trong chiếc xe địa hình qua phản hồi của tinh thần lực, ánh mắt Lâm Nhược khẽ động. Không ngờ nhanh như thể thấy quen, xem đây là đội áp tải của Căn cứ thành phố A.
Lúc những trong ba chiếc xe địa hình từ gương chiếu hậu thấy hai con thú biến dị đang ngừng tiến gần, sắc mặt cẩn trọng. Đây là áp lực do thú biến dị cường đại nhanh ch.óng áp sát mang , tay bọn họ đều bất giác sờ v.ũ k.h.í . Nước áp tải là để cứu mạng, thể sơ suất.
Tốc độ của A Phúc, A Thọ nhanh, đầy vài phút nhanh ch.óng đuổi kịp đội áp tải . A Thọ chạy bên cạnh còn liếc ba chiếc xe địa hình một cái, bọn họ liền nhanh ch.óng vượt qua, lao vun v.út về phía .
Người của đội áp tải thấy đều thở phào nhẹ nhõm. Đội áp tải của bọn họ vốn nổi bật, nếu xảy đ.á.n.h với cường hãn như , chừng sẽ kẻ đục nước béo cò.
“Xem thực sự chỉ là ngang qua,” Thiệu Ngọc Hàm rút tay từ bao s.ú.n.g về, thở phào một cái , “Người đó thể điều khiển hai con thú biến dị cường đại như , thực lực chắc chắn mạnh.”
Tất Hiểu Manh vỗ vỗ n.g.ự.c , nắm lấy tay Thiệu Ngọc Hàm : “Chị Ngọc Hàm đừng sợ, cho dù em là dị năng giả hệ Không gian cũng sẽ bảo vệ cho chị, cùng lắm thì còn trai em !”
Thiệu Ngọc Hàm thấy lời sắc mặt ửng đỏ, dùng ngón tay véo véo khuôn mặt tròn của Tất Hiểu Manh: “Em bậy!”
Tất Hiểu Lỗi phía khóe miệng khẽ nhếch lên. Tất Hiểu Manh vội vàng động tác đầu hàng: “Em sai , em sai , aida, miệng em nhanh quá, lộ tẩy .”
“Em!”
Chiếc xe địa hình phía lập tức tràn ngập tiếng vui vẻ. Ấn Xuyên trong chiếc xe địa hình đầu luôn chằm chằm bóng lưng nhóm Lâm Nhược rời . Vừa cảm nhận khí tức cực kỳ nguy hiểm từ , hơn nữa hướng của cùng hướng với bọn họ, đây là ?
Lâm Nhược tự nhiên cảm nhận ánh mắt . Mấy dị năng giả Lâm Nhược quen, nhưng trong những sống sót trong xe vài cô quen . Kiếp khi mạt thế mới bắt đầu, bọn họ còn cùng tham gia huấn luyện tổng thể của căn cứ, chỉ là đợt huấn luyện cô bao giờ gặp bọn họ nữa, cũng những .
Bây giờ xem chắc là tham gia các loại nhiệm vụ, bỏ mạng trong nhiệm vụ .
Ngay lúc Lâm Nhược đang xuất thần, từ xa truyền đến tiếng s.ú.n.g, Lâm Nhược ngẩng đầu .
Liền thấy cách đó xa vài chiếc xe đang bao vây một chiếc xe Hummer ở giữa. Vài gã đàn ông hung thần ác sát đang cầm s.ú.n.g ống, hung hăng những xe: “Giao vật tư của các đây!”