Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Sống Sót Trong Đại Nạn Tận Thế - Chương 159: Chấm Dứt Nạn Ăn Thịt Người
Cập nhật lúc: 2026-03-19 00:40:03
Lượt xem: 34
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vẫn là thịt dị năng giả thơm hơn, ngon hơn thịt những bình thường đó nhiều.”
“Đại ca chúng chẳng cũng , năng lượng tinh hạch trong đầu dị năng giả nhiều hơn tinh hạch của những thú biến dị đó. Sau lúc đại ca săn dị năng giả, chúng còn thể theo húp chút nước canh.”
“Dị năng giả chỉ tinh hạch nhiều năng lượng, ngay cả m.á.u thịt ăn cũng khiến cơ thể những sống sót bình thường như chúng khỏe lên, đúng là một công đôi việc.”
“Mẹ kiếp, chính là khi ăn thịt , ăn những thứ khác đều vị gì, trong lòng chỉ nhớ nhung thứ .”...
Trong một nhà hầm đất hẻo lánh nhất ở vòng ngoài Căn cứ thành phố B, mười mấy đang ăn thịt ha hả tâm sự. Đột nhiên bên ngoài xông mười mấy dị năng giả. Xông hai lời, trực tiếp điều khiển dị năng tấn công. Trong lúc nhất thời ánh sáng các hệ lấp lánh, khống chế bộ mười mấy sống sót .
Đột nhiên một đạo ánh sáng màu vàng từ sâu trong nhà hầm đất xông , lao thẳng về phía Trần Dục đầu. Trần Dục dựng lưới điện lên chống đỡ, nhưng vẫn ngọn giáo kim loại chọc thủng phòng ngự. Anh bây giờ là dị năng giả cấp 2, đối phương thể dễ dàng chọc thủng phòng ngự của , chắc là là dị năng giả cấp 3 !
Vậy mà thăng cấp nhanh như ! Kết hợp với lời của những đó , ánh mắt thâm trầm, xem tên dị năng giả g.i.ế.c ít dị năng giả!
Anh nhanh ch.óng nghiêng né tránh, nhưng vẫn ngọn giáo kim loại sắc nhọn đ.â.m xuyên qua vai.
“Đội trưởng!”
Trần Dục quan tâm đến vết thương , chân sấm sét lấp lánh nhanh ch.óng lao về phía đó. Trường đao mang theo tia điện trong tay đ.â.m thẳng tim tên dị năng giả đó.
Hai dị năng giả đ.á.n.h , nhà hầm đất bình thường tự nhiên chịu nổi, “ầm ầm ầm” nhanh ch.óng sụp đổ. Trong lúc nhất thời bụi đất rơi xuống, che khuất tầm của .
Người là dị năng hệ Kim phòng ngự cường hãn. Mặc dù đao khoáng thạch cực kỳ sắc bén thể phá vỡ phòng ngự của , nhưng xảo quyệt và tàn nhẫn, luôn đổi vị trí tấn công đồng đội phía .
Cộng thêm dị năng của cấp độ cao, với năng lực của Trần Dục, trong thời gian ngắn cũng hạ .
Tên dị năng giả đó mặc dù cấp độ dị năng cao, nhưng trang tinh lương bằng Trần Dục. Trần Dục thấy đ.á.n.h lâu thắng, dứt khoát rút Súng Tinh Năng từ eo , nổ s.ú.n.g về phía tên dị năng giả đó.
Bởi vì cực kỳ nguy hiểm, Trần Dục hề ý định bắt sống. “Pằng pằng pằng” Súng Tinh Năng ngừng b.ắ.n những vị trí hiểm yếu của tên dị năng giả đó, phong tỏa con đường sống của .
Phòng ngự của tên dị năng giả đó căn bản cản đạn của Súng Tinh Năng, cuối cùng vẫn một phát s.ú.n.g b.ắ.n trúng giữa trán. Cả trợn trừng mắt, giữa trán một vệt m.á.u chảy xuống, ngã ngửa “bịch” một tiếng xuống đất.
Những kẻ ăn thịt dị năng giả đè xuống đó thấy đại ca của c.h.ế.t , những đau buồn sợ hãi, ngược còn chảy nước dãi với t.h.i t.h.ể đó.
Ánh mắt khao khát đó, t.h.i t.h.ể giống như đang thịt lợn ngoài chợ , khiến những dị năng giả bên cạnh mà sởn gai ốc.
“Chặt đầu tên dị năng giả xuống, mang cùng với những !”
Trần Dục áp giải những kẻ ăn thịt đến cổng căn cứ. Những sống sót ở vòng ngoài đó xảy chuyện gì, nhao nhao dừng động tác trong tay, dậy về phía .
“Các dựa mà bắt ! Các cho chúng đồ ăn, chúng còn thể tự tìm đồ ăn ! Lẽ nào cứ ngoan ngoãn c.h.ế.t đói!”
“ sai ! nhất định sẽ cai! Cầu xin các tha cho !”
“Mẹ kiếp! Ông đây chỉ ăn hai thôi ! Có gì đặc biệt hơn chứ! Bây giờ là mạt thế ! Mạng trong tay từng các ít !”...
Tiếng c.h.ử.i rủa của những kẻ ăn thịt quỳ mặt đất dứt bên tai, nhưng những dị năng giả bên cạnh đều như thấy.
Trần Dục tường thành, cầm một cái loa, mặt những sống sót ở vòng ngoài đó, : “Vòng ngoài căn cứ chấm dứt nạn ăn thịt , đây chính là kết cục của kẻ ăn thịt !”
Nói xong trong tay nhanh ch.óng bay một tia điện. Tia điện lượt xuyên qua đầu những kẻ ăn thịt đó. Những cái đầu pằng pằng nổ tung, giống như nở từng đóa pháo hoa, mùi m.á.u tanh nhanh ch.óng lan truyền .
Những chiến sĩ chằm chằm những sống sót xung quanh. Chỉ cần trong mắt những sống sót xuất hiện một tia khao khát sẽ lôi , cùng g.i.ế.c c.h.ế.t.
Ngày hôm nay vòng ngoài căn cứ xử t.ử mấy chục kẻ ăn thịt , mặt đất m.á.u chảy thành sông. Những sống sót ở vòng ngoài đó lúc mới hóa bên cạnh bọn họ nhiều ác quỷ sinh sống như !
“Phàm là phát hiện kẻ ăn thịt ở vòng ngoài báo cáo lên căn cứ, khi tra rõ, thể nhận hai cân lương thực.”
Nói xong câu , Trần Dục liền dẫn những dị năng giả đó trở về căn cứ. Lập tức mười mấy chiến sĩ xông dùng đất lấp m.á.u mặt đất , để tránh thu hút thú biến dị.
Kể từ chuyện , vòng ngoài Căn cứ thành phố B nhiều lén lút rời . Có chế độ tố cáo, những kẻ ăn thịt nếu còn sống ở đây sớm muộn gì cũng sẽ phát hiện, đó bắt g.i.ế.c c.h.ế.t. Bọn họ đó liều mạng ức chế sự khao khát đối với thịt chẳng là để sống tiếp !
Khi Lâm Nhược hấp thụ viên tinh hạch Không gian cấp 2 đó, tu luyện Không Gian Lĩnh Vực đến mức tận cùng, thời gian trôi qua bảy ngày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mang-theo-tram-ty-vat-tu-song-sot-trong-dai-nan-tan-the/chuong-159-cham-dut-nan-an-thit-nguoi.html.]
Cô một nữa cùng A Phúc A Thọ đến Căn cứ thành phố B, liền Triệu Huy kể tình hình chi tiết của chuyện : “Lúc đó Lý Ngụy miêu tả, suýt chút nữa thì nôn . Thật những thể đưa những miếng thịt đó miệng . Nghĩ đến vòng ngoài mà xuất hiện nhiều kẻ ăn thịt như , sởn gai ốc...”
Lâm Nhược chỉ gật đầu. Những kẻ ăn thịt là g.i.ế.c xuể. Nhiều như mà thức ăn ít như , đồ ăn thì chờ c.h.ế.t đói ?
Dùng tinh hạch đổi thức ăn, nhưng bao nhiêu thể đ.á.n.h những thú biến dị đó chứ, luôn sẽ đường tắt.
Lần đến nhận tin tức của Phương Linh và Lý Khắc. Lâm Nhược nhíu mày, đường trở về, cô nghiêm túc suy nghĩ. Đây là cực nhiệt hai tháng , lẽ nào bọn họ đều c.h.ế.t đường ? Hay là giống như kiếp ở thành phố A?
Đến chỗ giao giữa hai ngọn núi, thời gian cực nhiệt hai tháng, cách giữa hai ngọn núi vượt quá một km. Cho dù Không Gian Lĩnh Vực của Lâm Nhược tu luyện đến mức tận cùng, cũng chỉ cách 500 mét.
Đợi Lâm Nhược từ lưng A Thọ nhảy xuống, A Phúc A Thọ ngoan ngoãn sấp sang một bên đợi Lâm Nhược thu chúng gian. Lâm Nhược xoa xoa cái đầu to đang cúi thấp của chúng, lúc mới thu chúng trong gian. A Phúc A Thọ thu trong gian.
Sau đó cô mới lấy từ trong gian một tấm ván lướt nước, đặt mặt đất. Cô đạp một chân lên đó, chân còn đạp mạnh xuống đất, cả tấm ván lướt nước lao xuống nước. Lâm Nhược vững vàng ván lướt nước, dòng nước bình đẩy ván lướt nước tiến lên.
Mực nước mười mấy mét, lượng thú biến dị nước ngày càng nhiều. Lâm Nhược ngước mắt một vùng biển mênh m.ô.n.g phía xa, cũng bên trong “cá lớn” .
Trên đất liền đều xuất hiện thú biến dị cấp 3, thú biến dị cấp 3 nước chắc chắn còn nhiều hơn.
Tinh thần lực của Lâm Nhược đột nhiên khẽ động, phát hiện hải thú biến dị đến gần. Tinh thần lực của Lâm Nhược lao về phía hải thú đó, trong chớp mắt tinh thần lực hóa thành một sợi xích băng, trói c.h.ặ.t con cá ngừ khổng lồ biến dị cấp 2 đang đến gần. Tinh thần lực của cô khẽ động, sợi xích băng đó liền từ biển nhanh ch.óng vung lên khỏi mặt nước, con cá ngừ đó cũng lực đạo khổng lồ kéo lên trung.
“Ầm ầm” Trên mặt nước b.ắ.n lên bọt nước khổng lồ, từng mảng sóng lớn ập về phía ván lướt nước của Lâm Nhược. những con sóng khi đến chân Lâm Nhược kỳ lạ bình tĩnh , ván lướt nước của Lâm Nhược chỉ lắc lư vài cái.
Con cá ngừ biến dị đó dài 20 mét, lưng là một mảng màu xanh nước biển, những chỗ khác đều là màu bạc ch.ói mắt. Phần đầu rộng và nhọn, răng trong miệng dày đặc và dài, từng cái nhe ngoài.
Lúc nó đang ngừng vùng vẫy trong xích băng, cái đuôi khổng lồ lắc lư trái , mưu đồ chạy thoát.
Lâm Nhược hài lòng con cá ngừ , hôm nay bọn A Phúc A Thọ ăn đồ ngon .
Dị năng hệ Thủy của cô mở rộng, xích băng lập tức phủ đầy hàn khí, con cá ngừ bên trong cũng trong chớp mắt đóng băng đến c.h.ế.t, Lâm Nhược thu trong gian.
Khoảng cách một km, đầy hai phút đến nơi. Lên bờ Lâm Nhược thả A Phúc A Thọ , cưỡi A Thọ trở về bên ngoài pháo đài.
Trải qua thời gian của A Phúc A Thọ, thỉnh thoảng phục vụ cho ăn, những thực vật biến dị ở vòng ngoài thấy chúng còn thiết hơn thấy Lâm Nhược. Nơi A Phúc A Thọ qua, cành lá của những cây và cỏ đều cố gắng nhường một con đường.
Đợi khi trở nền tảng pháo đài, mặt trời từ phương Đông mọc lên, thiêu đốt mặt đất dữ dội. A Liễu thấy bọn họ trở về, cành liễu lập tức vươn .
Trên cành liễu còn quấn mấy quả táo. A Phúc A Thọ nghiêng đầu hai cái, cành liễu của A Liễu vươn chỉ mấy cây ăn quả trong rừng. Lâm Nhược lúc mới nhớ trong những cây biến dị đào về còn mấy cây là cây ăn quả, đây là quả của chúng?
“A Liễu, cái ăn ?” Lâm Nhược cầm lên một quả táo đỏ ch.ót, đưa gần mũi ngửi một cái, quả tỏa mùi hương trái cây nồng đậm.
Cành liễu của A Liễu gật gật. Cây táo đó coi mấy quả của nó như bảo bối, ngày nào cũng dùng cành lá của che đậy kín mít. Nếu cành liễu của luôn trải rộng , thì thật sự nó giấu giếm qua mặt .
Trong tay Lâm Nhược lấp lánh ánh sáng xanh, dùng dị năng hệ Thủy rửa sạch mấy quả táo . Ngay đó giơ quả trong tay lên, định c.ắ.n xuống, cành liễu của A Liễu cướp , đưa cho A Phúc và A Thọ.
Lâm Nhược bàn tay trống trơn của , chớp chớp mắt, ý gì đây, cho cô ăn?
Cành liễu của A Liễu nhanh ch.óng vạch , Lâm Nhược nửa ngày mới hiểu: “Quả lợi cho A Phúc A Thọ, nhưng ăn thì vô dụng?”
Cành liễu của A Liễu gật gật.
Lâm Nhược gật đầu, chép miệng, , ích cho A Phúc A Thọ thì để chúng ăn . Quả cây táo trong gian cũng chín , lát nữa cô hái nhiều một chút để giải tỏa cơn thèm.
Cô A Phúc A Thọ nhanh ch.óng ăn hết mấy quả táo rửa sạch đó. Sau đó A Phúc A Thọ bắt đầu mở nổi mắt, cơ thể lắc lư trái , chạy trong nhà sấp nhúc nhích.
Lâm Nhược theo trong pháo đài, dùng tinh thần lực kiểm tra cơ thể chúng một chút, phát hiện trong cơ thể chúng thêm một luồng năng lượng. Chúng ngủ chỉ là đang tiêu hóa năng lượng, gì bất thường.
Cành liễu của A Liễu cũng vươn trong pháo đài xem xét, đung đưa lên xuống bên cạnh A Phúc A Thọ, cũng vẻ lo lắng.
“Chúng chỉ đang tiêu hóa năng lượng thôi,” Cô vỗ vỗ cành liễu của A Liễu, giơ ngón tay cái lên với A Liễu: “A Liễu giỏi quá, thực vật biến dị trong rừng đều do ngươi quản lý, ngươi trông chừng chúng, nhiều quả .”
A Liễu trịnh trọng gật đầu.
Đám thực vật biến dị trong rừng: “...” Có ai hỏi ý kiến của chúng ?