Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Sống Sót Trong Đại Nạn Tận Thế - Chương 133: Làm Sao Có Thể Không Hối Hận?

Cập nhật lúc: 2026-03-17 23:57:00
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đêm nay xung quanh pháo đài chỉ tiếng xào xạc do lá liễu của A Liễu phát .

 

Còn Căn cứ thành phố B đèn đuốc sáng trưng, ồn ào hỗn loạn. Căn cứ thành phố B mặc dù chuẩn từ sớm, nhưng vẫn nhiều thương thậm chí mất mạng vì động đất.

 

Giường bệnh trong bệnh viện mới xây xong của căn cứ chật kín. Cộng thêm mạt thế thiếu thốn vải vóc, nhiều thương binh chỉ thể mặt đất ngoài hành lang, chỉ trải một lớp ga trải giường màu xám giặt sạch.

 

“Đau quá... Bác sĩ, cứu với...”

 

“Chân của còn nữa, chân của ? Không chân việc thế nào, kiếm điểm tích lũy thế nào!”

 

“Hu hu hu...”

 

Bác sĩ trong bệnh viện hận thể tự gắn bánh xe chân , như thể chạy nhanh hơn một chút. Nhiều thương binh như , bác sĩ cứu chữa cho những sống sót bình thường chỉ vài chục , bận đến mức bay lên.

 

Vài chục khác điều đến bộ chỉ huy quân sự, ở đó cũng nhiều chiến sĩ thương vì bảo vệ những sống sót .

 

lúc , cổng lớn căn cứ truyền đến tiếng còi báo động. Diệp Lẫm lập tức dậy khỏi giường bệnh. Cánh tay quấn băng gạc, là một tảng đá khổng lồ đập trúng cánh tay, xương gãy .

 

Anh Giang Việt bên cạnh: “Xảy chuyện gì?”

 

Giang Việt cầm bộ đàm trong tay lên, mở hỏi: “Còi báo động bên ngoài kêu ?!”

 

Rất nhanh trong bộ đàm liền truyền đến câu trả lời của chiến sĩ: “Bên ngoài căn cứ tụ tập một lượng lớn sống sót, đang gây rối. Đội trưởng Trần dẫn qua đó .”

 

“Biết .” Giang Việt Diệp Lẫm: “Trần Dục qua đó , Đoàn trưởng cần lo lắng, dưỡng thương cho .”

 

Diệp Lẫm lúc mới xuống giường, nhắm mắt , với Giang Việt: “Cậu cũng nghỉ ngơi , chẳng cũng ba ngày ngủ , , .”

 

Giang Việt cánh tay , chút vết thương đối với Đoàn trưởng mà quả thực tính là chuyện lớn gì: “ cổng căn cứ xem thử.”

 

Nói xong dậy rời khỏi phòng bệnh.

 

Bên ngoài cổng căn cứ, tụ tập một lượng lớn sống sót. Bọn họ cả nhếch nhác, bước tập tễnh. Rất nhiều đầu còn khắp nơi đều là vết m.á.u, rõ ràng thương.

 

Những đều là những sống sót sống sót từ khu vực thành phố B. Toàn bộ kiến trúc của khu vực thành phố B sụp đổ trong động đất và sóng thần. Bọn họ nơi nào để , chỉ thể đến nương tựa hai căn cứ.

 

Căn cứ thành phố B nửa năm rõ, sẽ tiếp nhận thêm bất kỳ sống sót nào nữa. Những sống sót cho dù gây rối bên ngoài căn cứ cũng sẽ vì họ mà phá lệ.

 

Cổng lớn Căn cứ thành phố B vì nguyên nhân động đất sập bộ. Những chiến sĩ mới trải qua ba ngày động đất nghỉ ngơi t.ử tế đó, còn bưng s.ú.n.g xếp thành một bức tường , chặn những cho .

 

Người sống sót bên ngoài đại khái vài ngàn . Bọn họ là những sống sót đầu tiên, phía còn một lượng lớn sống sót đến.

 

Bọn họ thấy những chiến sĩ bức tường thành sập một nửa đều dùng họng s.ú.n.g đen ngòm chĩa họ, họ cũng dám xông , chỉ thể quỳ mặt đất ngừng dập đầu, gào t.h.ả.m thiết, họ mềm lòng.

 

“Cầu xin các cho chúng , con đang sốt, dập đầu với các !”

 

“Hu hu hu... Chúng sai ... Lúc đó chúng nên ma xui quỷ khiến vứt bỏ căn cứ, cầu xin các cho chúng một cơ hội nữa...”

 

“Mau cho ông đây , ông đây là dị năng giả! Còn cho , sẽ Căn cứ Khải Nguyên!”

 

“Khu vực thành phố B đều sập , chúng thật sự chỗ nào để , cầu xin các !”

 

“Mẹ kiếp! Chúng xông ! Dù tường thành của họ cũng sập , chỉ mấy tên lính ! Còn thể cản nhiều chúng như !”

 

! Chúng xông !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mang-theo-tram-ty-vat-tu-song-sot-trong-dai-nan-tan-the/chuong-133-lam-sao-co-the-khong-hoi-han.html.]

 

Những sống sót nhao nhao dậy, xông về phía bức tường của chiến sĩ đó. thứ chờ đợi họ là sự đả kích của đạn, mà là vài chục dị năng giả đột nhiên xuất hiện. Các loại ánh sáng dị năng nhanh ch.óng lóe lên, biển lửa, gai đất, bão sấm sét, dây leo khổng lồ, quả cầu nước, bộ đều lao về phía họ.

 

Đồng thời còn mười mấy con thú biến dị và những dị năng giả hệ Sức mạnh, Tốc độ lao về phía họ!

 

Những sống sót trong nháy mắt trở thành bia ngắm. Bọn họ thấy nhiều dị năng như đập về phía , trong mắt chỉ còn sự kinh hãi. Không Căn cứ thành phố B dị năng giả ?

 

Bất kể họ nghĩ thế nào, Căn cứ thành phố B sớm nghĩ xong lấy họ lập uy, sẽ thể để họ chạy thoát!

 

Vài ngàn sự vây g.i.ế.c của hơn một trăm dị năng giả, chỉ vài phút t.ử vong bộ.

 

Trần Dục cũng giữa những chiến sĩ đó, trong mắt lóe lên tia sét. Vừa cũng tay , đây là lời cảnh cáo cuối cùng của Căn cứ thành phố B đối với những bên ngoài !

 

Căn cứ thành phố B của họ còn là đối tượng mặc c.h.é.m g.i.ế.c nữa!

 

Lượng lớn sống sót đến thấy vài ngàn t.h.i t.h.ể phía la liệt mặt đất, sợ đến mức vỡ mật. Một thì "bịch" một tiếng quỳ xuống đất, ôm mặt hu hu lóc.

 

“Chúng sống đây...”

 

“Chuyện thể trách ai, ai bảo lúc đó chúng ma xui quỷ khiến, cứ đòi tách khỏi căn cứ, bây giờ biến thành ch.ó nhà tang nhà để về...”

 

Rất nhiều sống sót đều hổ cúi đầu. Nhìn dáng vẻ hiện tại của họ, những sống sót căn cứ bảo vệ đó, trong lòng họ thể hối hận? Ruột gan đều sắp đứt từng khúc !

 

Lúc một ông lão mặt chút vẻ uy nghiêm lớn tiếng : “Khóc thì ích gì! Hối hận ích gì?! Đã căn cứ cần chúng , thì chúng sống xung quanh căn cứ. Lúc mới giải phóng, cái gì từng ở! Lúc đó đều vượt qua , nhất định thể vượt qua!”

 

Lục tục ngẩng đầu lên. Nước mắt nhòe nhẹt mặt cộng thêm bụi bặm, sớm rõ diện mạo vốn của họ, nhưng họ quả thực lọt tai .

 

! Chúng thể sống bên ngoài căn cứ. Những thú biến dị đó đến, cách tường thành căn cứ gần họ cũng thể nào quản!”

 

!”

 

Những đều về phía khu vực thành phố, xem còn thể tìm vải vóc gì , dựng cho một cái lều bên ngoài, ít cũng thể che chút gió.

 

Trần Dục hành động của những , rốt cuộc để dị năng giả tay nữa. Bọn họ ở bên ngoài thì cứ ở bên ngoài , dù căn cứ sẽ cung cấp cho họ một chút giúp đỡ nào...

 

Cùng với màn đêm, của Căn cứ Khải Nguyên cũng thể ngủ yên. Người của căn cứ đều bận rộn suốt đêm, vì để thể xây những kiến trúc sụp đổ đó.

 

Trên bãi đất trống trải, dựng từng chiếc lều quân dụng. Trong chiếc lều ở trung tâm nhất, Dương Tùng Minh đang khiếp sợ Chu Chính Trung mặt: “Cái gì?! Tin tức đáng tin cậy ?”

 

Chu Chính Trung lúc cũng sắc mặt trầm uất: “Tin tức nhận . Ông cũng ba ngày động đất phía , nội ứng của chúng căn bản cách nào truyền tin tức qua.”

 

Dương Tùng Minh dậy, trong phòng. Căn cứ thành phố B đột nhiên mọc nhiều dị năng giả như , thể nhiều dị năng giả như ?

 

Chu Chính Trung thấy ông gì, khỏi sốt ruột: “Lão Dương, ba ngày nay sống sót trong căn cứ chúng thương vong hơn phân nửa, tái thiết chính là lúc thiếu nhân thủ. Nếu lão Trịnh lúc đ.á.n.h tới, chúng sẽ nguy hiểm đấy.”

 

“Sẽ .” Dương Tùng Minh nghĩ qua các loại vấn đề, duy chỉ nghĩ tới Trịnh Khải Minh sẽ dẫn theo dị năng giả đ.á.n.h họ: “Lão Trịnh xót mạng của những chiến sĩ đó, sẽ dễ dàng gây chiến tranh. Điều lo lắng bây giờ là họ phương pháp chế tạo dị năng giả, đây mới là điều chí mạng nhất.”

 

Chu Chính Trung thở dài một . Lúc đó họ vì hai dị năng giả duy nhất trong căn cứ, từ bỏ phần lớn nhân viên nghiên cứu khoa học trong căn cứ, chỉ giữ vài nhân viên thí nghiệm nguyện ý theo họ. Bây giờ sự việc phát triển thành thế , thể hối hận?

 

“Chúng nghĩ cách phương pháp .” Dương Tùng Minh qua cửa sổ tầng 2 những sống sót ngừng bận rộn bên : “Bất kể trả giá thế nào.”

 

“Lão Trịnh cũng kẻ ngốc, ông sẽ đưa ?”

 

Khóe miệng Dương Tùng Minh khẽ nhếch lên: “Ông sẽ đưa.”

 

 

Loading...