Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Sống Sót Trong Đại Nạn Tận Thế - Chương 120: Hành Trình Trở Về

Cập nhật lúc: 2026-03-17 11:18:53
Lượt xem: 42

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hành trình trở về luôn cảm giác ngắn hơn. Lâm Nhược chỉ mất một tiếng đồng hồ về đến kho lương thực.

 

Lúc đoàn xe của Căn cứ thành phố B cắm trại ở đây. Từng chiếc xe tải đều chất đầy lương thực.

 

Mái che mỗi chiếc xe đều tháo dỡ, lương thực chất lên cao. Căn cứ thành phố B cũng trưng dụng bộ xe tải của Căn cứ Khải Nguyên và Căn cứ thành phố J, tất cả đều chất đầy lương thực.

 

Trong khu cắm trại, bọn họ đốt mười mấy đống lửa, sưởi ấm xung quanh. Lúc trong đoàn xe dường như trở về thời điểm mạt thế, tránh xa nguy hiểm, tránh xa cái đói, tránh xa cái lạnh cực độ. Vài trăm quây quần bên đống lửa, ăn thức ăn trong tay vui vẻ.

 

A Phúc và A Thọ ở một nơi cách xa đám đông. Xung quanh là ai đặt cho chúng một ít m.á.u thịt đông lạnh, nhưng chúng hề động đến một miếng nào.

 

Nghe thấy tiếng động cơ truyền đến từ xa, A Phúc và A Thọ lập tức vẫy đuôi chạy ngoài. Hành động của chúng lái xe đến là ai.

 

cũng dậy, cứ thế đầu về hướng cổng.

 

Lâm Nhược lái xe kho lương thực, đạp phanh. Một tiếng "kít" vang lên, Lâm Nhược mở cửa nhảy xuống xe.

 

A Phúc và A Thọ lao tới, dùng cái đầu to cúi xuống cọ cọ cổ Lâm Nhược. Cô mới chỉ rời vài tiếng đồng hồ, nhưng khiến A Phúc và A Thọ trong lòng hoang mang.

 

Đây là đầu tiên Lâm Nhược để chúng bên cạnh khác, chúng cảm giác an .

 

Lâm Nhược mặc cho chúng cọ nửa ngày mới đẩy chúng : “Được , mới vài tiếng thôi mà. Hơn nữa các ngươi đói ?”

 

A Phúc và A Thọ lúc mới nhanh ch.óng nhảy lên thùng xe phía của Lâm Nhược, ngậm hai cái chậu thép lớn xuống xe, ngoan ngoãn đặt mặt Lâm Nhược. Chúng phịch xuống đất, cái đuôi to vẫy tít mù, chờ đợi ăn.

 

Diệp Lẫm dậy, đến bên cạnh Lâm Nhược: “Về .”

 

Lâm Nhược đối với thì vẻ mặt ôn hòa như đối với A Phúc và A Thọ nãy, cũng chỉ gật đầu một cái.

 

Anh qua đây là để bàn giao với Lâm Nhược một chút về thu hoạch , dù trong cũng thù lao của cô: “Lần tổng cộng thu hoạch tấn lương thực. Phần thuộc về cô, đợi về đến căn cứ sẽ đưa cho cô.”

 

Lâm Nhược gật đầu, coi như chấp nhận, cũng nghi ngờ tính chân thực trong lời của Diệp Lẫm. Trước đó khi cô dùng tinh thần lực quét qua nơi , trong lòng ước tính đại khái về lượng lương thực ở đây.

 

Diệp Lẫm tưởng đây là sự tin tưởng của cô, trong mắt mang theo chút ý : “Cô cũng vất vả , nghỉ ngơi sớm . Sáng mai 6 giờ chúng sẽ xuất phát.”

 

Nói xong cũng trở bên đống lửa, xuống cạnh Giang Việt.

 

Lâm Nhược dừng , dẫn A Phúc xe, chuẩn bữa tối cho A Phúc và A Thọ.

 

Chúng cũng thực sự đói , hai bữa ăn. Ăn sạch sành sanh phần thịt Sói Vương còn bụng, lúc mới bắt đầu từ từ uống nước.

 

Lâm Nhược đang dùng tay ủ ấm chậu nước cho chúng, đột nhiên A Phúc ngẩng đầu lên, hướng về phía xa sủa gầm gừ đe dọa.

 

Lâm Nhược đầu . Là dị năng giả hệ Không gian mới gặp hôm nay. Cô đang bưng một hộp mì gói pha xong, vẻ mặt tươi tiến gần cô.

 

Lâm Nhược thấy A Phúc và A Thọ uống nước nữa liền dậy, vỗ vỗ A Phúc và A Thọ đang cảnh giác phụ nữ : “Đi nghỉ ngơi , hôm nay các ngươi cũng mệt .”

 

A Thọ l.i.ế.m tay Lâm Nhược, lúc mới cùng A Phúc nhảy lên xe, xuống nghỉ ngơi.

 

Lâm Nhược đặt chậu nước của chúng trong thùng xe. Người phụ nữ cũng đến bên cạnh cô: “ tên là Đoạn Khả Gia. bọn họ , cô tên là Lâm Nhược. Thật sự vui quen với cô.”

 

Lâm Nhược đối với thái độ của phụ nữ mấy thiện cảm. Cô thu dọn xong xuôi liền về phía buồng lái, chỉ đáp lệ một câu: “Ừ.”

 

Đoạn Khả Gia l.i.ế.m môi lớp mặt nạ, phần gượng gạo. Bước chân bám theo nhịp bước của Lâm Nhược, đưa bát mì trong tay đến mặt cô: “Cô vẫn ăn cơm . Bát mì pha, vẫn còn nóng, cô tranh thủ lúc nóng ăn ...”

 

Lâm Nhược dừng bước, đầu nghiêm túc Đoạn Khả Gia: “Tránh xa .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mang-theo-tram-ty-vat-tu-song-sot-trong-dai-nan-tan-the/chuong-120-hanh-trinh-tro-ve.html.]

Nói xong Lâm Nhược liền động tác lưu loát nhảy lên xe, "rầm" một tiếng đóng sầm cửa xe .

 

Không còn âm thanh quấy rầy đó, Lâm Nhược cuối cùng cũng nghỉ ngơi một lát. Cô bật máy sưởi trong xe, mượn balo che đậy, lấy từ gian mấy cái bánh nướng. Bánh nướng bề ngoài khô quắt, sắp nứt đến nơi, nhưng thực chất nhân bên trong là ruốc thịt, c.ắ.n một miếng là ngập tràn mùi thịt thơm phức.

 

Đoạn Khả Gia mím c.h.ặ.t môi ngoài xe Lâm Nhược một phút. Cho đến khi bát mì trong tay đóng băng, cô mới về phía đống lửa của Căn cứ thành phố B.

 

Thấy Đoạn Khả Gia bưng bát mì thế nào bưng về thế , Giang Việt khẽ một tiếng. Quả nhiên mặt Lâm Nhược, bất kể nam nữ đều ưu thế.

 

Đoạn Khả Gia xuống đống lửa, hâm nóng bát mì trong tay, tự lặng lẽ bắt đầu ăn. Miệng ăn, nhưng trong lòng ngừng suy tính.

 

đang ăn thì một chiến sĩ xuống mặt cô , bẽn lẽn đưa nửa gói bánh quy trong tay qua: “Vừa nãy ăn no , cái cho cô ăn.”

 

Đoạn Khả Gia nửa gói bánh quy còn , mỉm lắc đầu từ chối: “Không cần . chỉ vì bát mì nếu ăn sẽ lãng phí, nãy ăn no . Thức ăn quý giá như , cái cứ giữ mà ăn.”

 

Chiến sĩ mang vẻ mặt thẹn thùng và cảm động rời . Giang Việt bên cạnh khẽ cau mày. Đoạn Khả Gia dịu dàng khiêm tốn như , tại luôn cảm thấy chút gượng gạo?

 

Rốt cuộc là đúng ở chỗ nào?

 

Đoạn xe Căn cứ thành phố B nghỉ ngơi trong kho lương thực một đêm, sáng sớm hôm liền chuẩn xuất phát.

 

Trước khi xuất phát, Diệp Lẫm với các chiến sĩ xếp hàng thẳng tắp: “Bởi vì xe chúng đều chở lương thực, nên dọc đường chúng sẽ thời gian nghỉ ngơi. Mọi luân phiên lái xe, cố gắng về đến căn cứ sớm một chút.”

 

“Rõ!”

 

Các chiến sĩ đều vị trí lên xe, chuẩn xuất phát.

 

Vài phút , Diệp Lẫm về phía xe của Lâm Nhược. Vừa nãy lúc xếp hàng Lâm Nhược hề xuống xe, căn bản thấy lời .

 

Anh tới gõ gõ cửa sổ xe. Lâm Nhược hạ cửa sổ xuống: “Có việc gì?”

 

Diệp Lẫm ừ một tiếng: “Đoàn xe sẽ liên tục gấp. Trên đường thể chỉ dừng ăn cơm, sẽ thời gian nghỉ ngơi. Trên xe cô chỉ một , nếu trụ , thể phái một qua phiên lái xe với cô.”

 

Lâm Nhược sớm đoán cục diện như . Lúc đến xe gì còn lãng phí nhiều thời gian như . Lúc về, nhiều xe tải chở đầy hàng thế , sẽ thu hút bao nhiêu động vật biến dị ai . Để tránh đêm dài lắm mộng, đoàn xe chắc chắn sẽ ngày đêm, mong sớm về đến căn cứ.

 

“Không cần, trụ .”

 

“Được, thì xuất phát!”

 

Dọc đường Lâm Nhược đều cuối cùng. A Phúc và A Thọ vẫn cách một thời gian xuống chạy theo một đoạn.

 

Lúc về vì mục tiêu trở nên lớn hơn, thú biến dị tập kích đoàn xe cũng nhiều hơn. Lần Lâm Nhược để ảnh hưởng đến tốc độ của đoàn xe, để các chiến sĩ đó dùng s.ú.n.g pháo giải quyết. Gặp lác đác vài con thì để A Phúc và A Thọ giải quyết. Gặp một bầy xông tới, cô liền dùng dị năng giải quyết.

 

Mưa tên băng, đạn băng ngập trời thu hoạch sinh mạng của lượng lớn thú biến dị phía . Gặp thú biến dị cấp 2, Lâm Nhược liền bảo A Phúc và A Thọ nhặt về.

 

Trong lúc nhất thời, xác động vật trong thùng xe phía của cô tăng lên nhanh ch.óng. Chẳng mấy chốc sẽ còn chỗ cho A Phúc và A Thọ nữa.

 

Nhìn những con động vật biến dị ngã xuống la liệt xung quanh, cùng với động tác nhặt xác thành thạo của A Phúc và A Thọ, trong đội ngũ đều im lặng.

 

Bọn họ lúc mới hóa đây Lâm Nhược vẫn luôn thu liễm. Bọn họ đ.á.n.h giá thực lực của Lâm Nhược vẫn còn quá thấp.

 

Diệp Lẫm và Giang Việt quen với sự chấn động mà Lâm Nhược mang cho bọn họ mỗi . Cảm thấy bản thể dùng tâm thái bình thường để đối mặt với những chuyện .

 

Đoạn Khả Gia chiếc xe khác thông qua gương chiếu hậu, thấy cảnh tượng kinh tâm động phách như , cô những sợ hãi, ngược ánh mắt ngày càng sáng lên.

 

Tầm mắt chằm chằm chiếc xe cuối cùng đó, trong mắt cô mang theo một tia sáng nhất quyết .

 

 

Loading...